Dăm bữa sau, ông ta đã thong dong tản bộ khắp sân, người không còn mỏi mệt, hơi thở cũng chẳng còn dốc ngược. Khẩu vị lại càng ngày một tốt lên, một bữa thế mà xơi gọn một bát rưỡi cơm mà vẫn thòm thèm.
Lớp thịt rơi rụng vì bạo bệnh nhanh chóng đắp bù lại trên gương mặt, sắc mặt xanh xao nhợt nhạt cũng dần trở nên hồng hào, trông còn khỏe khoắn hơn cả hồi ở kinh thành.
Người trong nhà ai nấy đều hân hoan khôn xiết, Mao ma ma lại càng dốc hết tài nghệ, vắt óc nghĩ ra đủ món dược thiện bổ dưỡng dâng lên. Nhìn Mạnh huyện lệnh đánh chén sạch sành sanh, bà còn vui mừng hơn cả bản thân được ăn ngon.
Nghênh Xuân vào bẩm báo: “Lão gia, phu nhân, Tạ đại phu của Hồi Xuân Đường tới, nói là muốn bắt mạch bình an cho đại nhân.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)