Chẳng qua là muốn đánh cược một phen, nha hoàn hầu cận phu nhân đã rời đi hết sạch, chỉ còn trơ trọi một mình nàng ta là kẻ biết điều ngoan ngoãn. Đợi đến khi công tử đến tuổi thành gia lập thất, nàng ta lại vừa vặn lớn hơn ba tuổi, cổ ngữ có câu “Nữ lớn hơn ba, ôm luôn cục vàng”, nàng ta không tin phu nhân lại chẳng thấu hiểu tâm tư của mình.
Chỉ là ngoài mặt, nàng ta vẫn phải tỏ rõ thái độ trung thành tận tâm, một lòng một dạ hầu hạ cuộc sống hàng ngày của phu nhân, sắm vai thân tín đắc lực của phu nhân. Mỗi khi Mạnh Quan Kỳ tới thỉnh an, nàng ta lại càng cố ý quay mặt làm ngơ, hòng chứng tỏ sự đứng đắn và an phận của mình.
Ai ngờ hổ sa đồng bằng bị chó khinh, lão gia bị đày ải tới cái chốn khỉ ho cò gáy Tiết Dương này, gia cảnh chốc lát lụi bại. Vậy mà loại người ngay đến cả danh phận nha hoàn tam đẳng cũng chẳng với tới nổi như Lê Tiếu Tiếu, lại to gan lớn mật mò thẳng vào chính phòng lân la hầu chuyện công tử, quả thực là đại nghịch bất đạo!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)