Triệu quản gia đảo mắt nhìn qua tấm rèm vừa vén lên, bên trong trống trơn chẳng có lấy một bóng người.
Triệu quản gia kinh hoảng nhảy phắt xuống ngựa: “Công tử, đại phu đâu rồi?”
Đáy mắt Mạnh Quan Kỳ xẹt qua một tia bi thương não nề, nước mắt ầng ậng chực trào, hé môi nhưng lại nghẹn đắng chẳng thốt nên lời.
A Sinh ấm ức tố khổ: “Đám đại phu ở phủ thành quả thực quá quắt, ta và công tử gần như đã dập đầu cầu xin toàn bộ đại phu ở các y quán, thế mà chẳng một ai chịu cất bước theo chúng ta. Dẫu có hứa hẹn trả vàng ròng bạc trắng, bọn họ cũng ngoảnh mặt làm ngơ!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


