Nghênh Xuân đáp: “Phu nhân đã phái Triệu quản gia ra cổng thành ngóng chờ rồi, lúc đại công tử xuất phát có dặn lại, muộn nhất hôm nay sẽ giong ngựa trở về.”
Nàng ta rón rén tiến lên hai bước, hạ giọng thì thầm: “Sáng nay Tạ đại phu của Hồi Xuân Đường lại ghé qua một bận, phu nhân ngỏ ý muốn đổi phương thuốc mới, nhưng Tạ đại phu khăng khăng bảo cứ tiếp tục uống thuốc cũ, đến cả một tờ đơn thuốc cũng không buồn để lại mà đi thẳng.”
Tim Mao ma ma đánh thót một cái, đến cả phương thuốc cũng không thèm kê lại mà bỏ đi, bà linh cảm chuyện này càng thêm tồi tệ, nhưng lại không dám hó hé nửa lời, đành thở dài thườn thượt: “Chỉ mong đại công tử mau chóng trở về.”
Đại phu ở huyện thành tay nghề yếu kém, đại phu ở phủ thành ắt hẳn phải cao minh hơn chút đỉnh chứ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
