Hơn nữa, mùa đông ở mạt thế có thể lạnh tới âm năm sáu mươi độ, chẳng biết mùa đông ở huyện Tiết Dương này khắc nghiệt tới nhường nào? Nếu không có áo lông thú loại xịn, nàng sợ mình chẳng thể sống sót qua nổi mùa đông buốt giá.
Thấy nàng hào phóng tặng không mấy chục cân thịt cho lão thợ săn, những người khác trong thôn thèm nhỏ dãi. Lão thợ săn cười tít mắt, cuống quýt gọi nhi tử tiến lên: “Quốc Khánh, lại đây mau, giúp phụ thân khiêng con sói này về.”
Nhi tử lão thợ săn hớn hở vâng lời, lập tức tiến lên giúp phụ thân khiêng sói đi.
Trước khi đi, lão thợ săn còn bỏ lại một câu với Lê Tiếu Tiếu: “Lột xong một tấm da mất ít nhất cũng hai ba tháng. Hai tháng sau ngươi tới tìm ta lấy da sói, đảm bảo làm cho ngươi đẹp đẽ tươm tất.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


