Hơn nữa, trong số những người thân may mắn cùng họ trốn thoát, vẫn còn không ít người vì thiếu ăn thiếu mặc lại sinh bệnh tật mà gục ngã giữa đường, rõ ràng đã may mắn thoát khỏi dòng nước lũ, vậy mà chẳng thể kiên trì trụ vững đến tận nơi này.
Nghĩ đến đây, tiếng khóc của bọn họ lại càng thêm thảm thiết.
Khế ước bán mình sau khi được ký tên điểm chỉ và mang lên nha môn lưu hồ sơ sẽ chính thức có hiệu lực. Người bán mình cũng từ thường dân chuyển thành nô lệ, có thể chính thức đưa vào thị trường giao dịch.
Nếu ngày sau muốn chuộc lại tấm thân tự do, cần phải nộp cho gia chủ số bạc đã thương lượng để lấy lại khế ước bán mình cùng giấy phóng thích, sau đó lại phải đến nha môn xóa sổ nô tịch, thiết lập lại hộ khẩu mới có thể khôi phục thân phận dân thường.
Phụ nhân áo xanh đã làm nghề buôn người hơn hai mươi năm, kẻ có thể từ nô lệ quay về làm dân thường, trăm người họa hoằn mới có một. Do vậy, nàng ta chỉ dùng vẻ mặt lạnh lùng phổ biến kiến thức cho đám đông có mặt ở đó một phen, rồi lập tức chỉ định bọn họ qua một bên đứng ngay ngắn.
Đến lượt Lê Tiếu Tiếu, phụ nhân áo xanh liền nheo mắt nhìn nàng thêm một bận. Mặc dù vừa rồi nàng ta luôn tỏ ra thờ ơ trước tiếng khóc của đám lưu dân, nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén, nàng ta nhận ra cả thảy đám người, duy chỉ có Lê Tiếu Tiếu là chưa rơi lấy một giọt lệ nào.
Đây e là một kẻ máu lạnh vô tình.
Phụ nhân áo xanh lạnh nhạt cất giọng: “Họ tên?”
Lê Tiếu Tiếu đáp: “Lê Tiếu Tiếu.”
Nét bút của phụ nhân áo xanh chợt khựng lại, nàng ta liếc nhìn nàng thêm một lần. Đám lưu dân phía trước, kẻ thì mang tên Đại Tráng, Nhị Ngưu, người lại gọi Đại Ni, Nhị Nữu, rặt những cái tên mà bần nông quê mùa thường dùng, ấy thế mà tiểu nha đầu máu lạnh vô tình trước mắt này lại sở hữu một cái tên khác biệt hoàn toàn với số đông, gọi là Tiếu Tiếu ư?
Nàng ta sững lại một thoáng, ghi chép lại tên của nàng: “Bao nhiêu tuổi rồi?”
Lê Tiếu Tiếu đáp: “Mười lăm.”
“Biết chữ không?” Phụ nhân áo xanh đột nhiên hỏi, bởi nàng ta phát giác ra Lê Tiếu Tiếu vẫn luôn chăm chú nhìn mình viết chữ.
Lê Tiếu Tiếu lại liếc mắt nhìn thêm một chốc: “Biết vài chữ.”
Phụ nhân áo xanh chìa tờ khế ước bán mình đến tận mắt nàng: “Biết những chữ nào?”
Lê Tiếu Tiếu dán mắt đọc từ đầu chí cuối một lượt, chỉ tay vào vài chữ có nét bút đơn giản, những chữ nhiều nét phức tạp thì nàng đành chịu.
Phụ nhân áo xanh rút lại tờ khế ước, tiện tay chấm chu sa đỏ rực đánh dấu một điểm son lên trên: “Người ở đâu?”
Lê Tiếu Tiếu bảo: “Người thôn Ngưu Đầu Ao.”
Phụ nhân áo xanh lại hỏi: “Trong nhà còn lại những ai?”
Lê Tiếu Tiếu mặt không biến sắc: “Mất cả rồi.”
Phụ nhân áo xanh chẳng buồn hỏi thêm nữa, đưa bút cho nàng: “Đã biết chữ, tên của mình hẳn là viết được nhỉ? Ngươi tự mình kí điểm chỉ đi.”
Đám lưu dân đứng cạnh ngạc nhiên trố mắt nhìn nàng, trong ánh mắt ngập tràn tia thèm thuồng ngưỡng mộ.
Tiểu nha đầu này thế mà lại biết chữ ư? Lại còn tự viết được tên mình nữa? Vậy chẳng phải nàng sẽ có cơ may được bán vào một gia tộc tốt hơn sao?
Nhờ phúc của vị giáo viên lịch sử nọ, Lê Tiếu Tiếu quả thật biết viết tên của mình bằng Hán tự, có điều với chiếc bút lông mềm mại này thì nàng không biết cách sử dụng, chữ “Lê” của nàng lại đặc biệt nhiều nét, ba chữ viết xong chiếm trọn một khoảng giấy lớn, đã thế còn nhòe nhoẹt hết cả vào nhau.
Phụ nhân áo xanh cũng không thèm bận tâm, đợi nét mực khô đi, nàng ta cũng yêu cầu nàng ấn dấu tay lên như những người khác.
Trong số những kẻ bán mình thi thoảng cũng sẽ xuất hiện vài người biết chữ, những trường hợp giống như nàng chẳng phải là không có, nhận biết không nhiều, viết lách cũng chẳng đẹp đẽ gì, nhưng chút điểm khác biệt này cũng đã đủ lắm rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)