Đám lưu dân đi đằng trước đều ngửi thấy mùi thơm của bánh bao, không hẹn mà cùng ngoái đầu lại nhìn nàng, ánh mắt dán chặt vào đống bánh bao nàng cầm sắp không xuể trên tay.
Lê Tiếu Tiếu cắn hai miếng đã giải quyết xong một chiếc bánh bao, chỉ chốc lát sau đã xơi hết bốn năm chiếc.
Rốt cuộc cũng có kẻ không kìm nén được nữa, nuốt nước bọt ừng ực, chằm chằm nhìn vào bánh bao của nàng mà cất tiếng hỏi: “Ngon không?”
Lê Tiếu Tiếu chẳng chút ngập ngừng gật đầu: “Ngon!”
Nàng không hề nói dối, là ngon thật sự, không phải loại bánh bích quy bị ép từ xác côn trùng, cũng chẳng phải dịch dinh dưỡng bốc mùi tanh hôi được chiết xuất từ máu thịt của những chất ô nhiễm hạ đẳng.
Thức ăn nơi đây đều được chế biến từ nông sản tự nhiên, mang theo hương vị thanh khiết mà Lê Tiếu Tiếu chưa từng được nếm trải.
Nhưng bao nhiêu cặp mắt chằm chằm nhìn nàng, nàng vẫn chẳng có nửa điểm ý định chia cho mọi người một miếng, thế nên lập tức dấy lên sự bất mãn của người nọ, cảm thấy nàng không biết cách đối nhân xử thế.
Hắn ta ghim chặt ánh nhìn vào những chiếc bánh bao trên tay nàng: “Ngươi mua nhiều như thế, chắc chắn là ăn không hết đâu, chia cho ta một cái nếm thử thì thế nào?”
Những kẻ khác lập tức nhao nhao hùa theo: “Đúng thế, ngươi chắc chắn không ăn hết được, chia cho bọn ta một chút đi.”
Thấy có nhiều người cùng lên tiếng, lá gan của bọn họ lại càng lớn hơn, vươn tay định chực giật lấy.
Muốn cướp thức ăn từ miệng Lê Tiếu Tiếu là chuyện không tưởng, mấy chiếc bánh bao này còn chẳng đủ để nàng nhét kẽ răng. Nàng không chút do dự lùi lại một bước, cắn vài miếng đã tiêu diệt sạch sẽ mấy chiếc bánh bao còn sót lại, vẻ mặt đầy vô tội: “Ta ăn hết được mà.”
****
Lê Tiếu Tiếu cảm thấy thật khó hiểu: “Bánh bao là do ta bỏ tiền ra mua, tại sao phải chia cho các ngươi?”
Còn gã nam nhân cất lời đầu tiên sắc mặt tối sầm, chằm chằm nhìn Lê Tiếu Tiếu, hắn ta không tin Lê Tiếu Tiếu chẳng nhìn thấy bọn họ đã để lại toàn bộ tiền cho người nhà, trên người chẳng còn lấy một đồng cắc lẻ.
Đều là những kẻ chuẩn bị ký khế ước bán mình, ép buộc bản thân phải chia lìa với người thân, vốn dĩ tâm trạng đã vô cùng tồi tệ, lúc này dẫu vô lý cũng phải quấy rầy cho ra vài phần có lý.
Hắn ta tiến lên một bước: “Tiền của bọn ta đều để lại cho người nhà cả rồi, trên người không còn một đồng tiền nào, ngươi giữ lại nhiều tiền như vậy cũng chẳng để làm gì, chi bằng mua cho bọn ta vài cái bánh bao lót dạ, ngày sau nói không chừng còn bị bán vào cùng một gia tộc, cũng có thể chiếu cố lẫn nhau.”
Chỉ là Lê Tiếu Tiếu đã quen lối sống đơn độc, cũng quen thói ăn một mình, hoàn toàn chẳng để lọt tai những lời lừa phỉnh này.
Thấy mấy kẻ còn lại do gã nam nhân trước mắt cầm đầu đang xếp thành hình bán nguyệt vây lấy mình, bày ra dáng vẻ tùy thời muốn bùng nổ, nàng chợt dời tầm mắt sang Vi Anh Kiệt – kẻ đang khoanh tay bàng quan đứng xem bọn họ cãi vã: “Nếu nhắc đến chuyện chiếu cố, chẳng phải nên tìm hắn ta sao? Hắn ta mua các ngươi, lại không lo cơm nước à?”
Mấy kẻ vốn dĩ đang hừng hực khí thế quay đầu nhìn lại khuôn mặt âm u của Vi Anh Kiệt, bao nhiêu dũng khí vất vả lắm mới gom góp được lập tức tan biến không còn tăm hơi, lập tức trở nên lo âu sợ sệt, từng kẻ khép nép cúi đầu, hoàn toàn chẳng dám đối diện với ánh nhìn của Vi Anh Kiệt.
Lê Tiếu Tiếu ngây ngốc nhìn bọn họ biểu diễn màn lật mặt, đầu óc chốc lát không kịp xoay chuyển, vừa rồi rõ ràng bày ra bộ dạng chực chờ đánh người, tại sao vừa trông thấy kẻ buôn người liền sợ hãi đến nhường này? Hắn ta đánh đấm rất giỏi sao?
Nàng dán mắt đánh giá Vi Anh Kiệt từ trên xuống dưới một lượt, cảm thấy bước chân của kẻ này hư phù, chỉ được cái thùng rỗng kêu to, không giống một người tài giỏi cho lắm mà?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



