Bánh màn thầu này dường như được làm từ bột chưa lên men, cứng đanh như đá, nếu dùng làm ám khí thì chắc chắn ném trúng ai kẻ đó cũng bị chấn động não. Lê Tiếu Tiếu khẽ thở dài, không ngon bằng bánh bao mua ở cửa tiệm lúc nãy.
Bụng đã được lấp no, thân thể không còn bốc mùi hôi thối ướt sũng nhơm nhớp, lại được nằm ngủ trên giường ấm đệm êm, những chuỗi ngày như vậy dường như chỉ xuất hiện trong giấc mộng. Sự thoải mái này lập tức khiến một thiếu nữ trẻ tuổi trong số đó òa khóc nức nở.
Nàng ta vừa khóc, những người khác cũng bị lây lan mà khóc theo, sau đó lại vội vàng giúp nhau lau đi những giọt nước mắt.
Thiếu nữ bật khóc đầu tiên lau khô nước mắt: “Ta tên là Xảo Nương, không biết phải xưng hô với các vị tỷ tỷ đây như thế nào?”
Hai người kia lần lượt lên tiếng: “Ta tên Đại Hoa.”
“Ta tên Nhị Nữu.”
Ba người đồng loạt đưa mắt nhìn về phía Lê Tiếu Tiếu. Có điều chẳng cần nàng phải cất lời giới thiệu, màn thể hiện của Lê Tiếu Tiếu vào ngày hôm nay cũng đủ để khắc sâu cái tên này vào trong trí nhớ của bọn họ.
Bọn họ quả thực vô cùng ngưỡng mộ sự to gan lớn mật của nàng.
Vài người lại bộc bạch tuổi tác với nhau. Xảo Nương năm nay mười lăm tuổi, Đại Hoa mười bảy, Nhị Nữu lớn tuổi nhất, chừng hai mươi.
Nghe nói Nhị Nữu đã tròn đôi mươi, Đại Hoa bèn hỏi: “Nhị Nữu tỷ, tỷ đã thành thân chưa?”
Gương mặt Nhị Nữu lập tức vương nét sầu bi: “Ta thành thân đã hơn ba năm, sinh hạ hai mụn con, chỉ là chưa tròn một tuổi đã chết yểu cả. Trận lũ lụt lần này, ta...” Nàng ta che mặt, nấc nghẹn không thành tiếng.
Nàng ta vốn theo gia đình tướng công cùng nhau tháo chạy, nào ngờ dọc đường mưa to trút nước, bọn họ xui xẻo gặp phải lũ quét ngập núi, cả nhà bị cuốn phăng vào dòng nước xiết. Nàng ta cùng tướng công và công công bà bà bấu víu chung vào một gốc cây, giữa dòng nước lũ kinh hoàng run rẩy không thôi.
Cứ ngỡ vớ được gốc cây là phúc lớn mạng lớn, chỉ cần đợi mưa tạnh nước rút là có thể bảo toàn tính mạng. Ngờ đâu nước lũ dâng ngập càng lúc càng cao, bọn họ cũng buộc phải leo lên càng lúc càng ngất ngưởng, gần như chạm tới ngọn cây.
Lẽ tất nhiên những cành lá mỏng manh trên đỉnh ngọn không thể nào gánh vác nổi sức nặng của bốn người, thế là bà bà nàng ta đành hạ lệnh bắt nàng ta buông tay, nhường lại cơ hội sống sót cho gia đình ba người bọn họ.
Trước ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, Nhị Nữu dĩ nhiên không chịu từ bỏ, cho dù tận trong xương tủy nàng ta luôn khắc ghi tướng công chính là bầu trời của mình, nhưng bản năng sinh tồn mãnh liệt vẫn khiến nàng ta chẳng thể nào buông thõng đôi tay.
Sau đó, chính tay tướng công của nàng ta đã đích thân ra tay, tàn nhẫn gỡ từng ngón tay của nàng ta ra.
Nhị Nữu mạng lớn, sau khi bị gỡ tay liền nhanh chóng bị cuốn trôi vào dòng nước xiết. Nhưng chỉ sau vài đợt sóng vỗ, nàng ta lại bám được vào một gốc cây khác, hơn nữa lại là một cây vô cùng to lớn vững chãi. Lần này chẳng còn ai tranh giành với nàng ta, cũng chẳng có kẻ nào nhẫn tâm gỡ từng ngón tay nàng ta ra nữa.
Nàng ta bám lấy gốc cây này chẳng bao lâu, thì trông thấy bà bà, công công và tướng công lần lượt bị dòng nước lũ cuốn phăng qua ngay trước mắt.
Quả nhiên, dẫu có gỡ đôi tay của nàng ta ra, gốc cây kia cũng chẳng thể gánh vác nổi sức nặng của ba người còn lại.
***
Nhị Nữu lệ tuôn ròng ròng: “Ta vốn định cứu bọn họ, nhưng tay ta không đủ dài, bọn họ bị cuốn đi quá xa...” Thật ra không phải vậy. Khi công công bà bà bị nước cuốn trôi ngang qua, trong mắt bọn họ lóe lên tia hi vọng tột độ, vươn tay ra bảo nàng ta kéo lại, nàng ta chỉ cần vươn tay là thực sự có thể giữ được bọn họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


