Lê Tiếu Tiếu cài một cọng cỏ trên đầu, quỳ giữa đám lưu dân, chờ đợi kẻ buôn người đến lựa chọn.
Nàng vô tình xuyên đến thế giới này đã hơn một tháng, trà trộn vào dòng người chạy nạn, cứ đi rồi lại nghỉ, mãi mới tới được nơi mang tên “huyện Tiết Dương” này.
Những kẻ chạy nạn ai nấy đều gầy gò xanh xao, quần áo chắp vá chằng chịt, nhiều người thậm chí chẳng có lấy một đôi giày cỏ, đành đi chân trần, cũng mặc kệ lòng bàn chân bị sỏi đá thô ráp cào rách đến tơi bời ứa máu.
Sở dĩ nàng cùng dòng người chạy nạn dừng bước tại đây, là vì đây là huyện thành duy nhất trên đường đi không xua đuổi bọn họ, chẳng giống những nơi khác, coi họ như ôn thần, không cho đến gần thì chớ, lại còn phái nha dịch hung hãn cầm roi quất đuổi.
Vị trưởng quan nơi này xem ra cũng không tệ, chẳng những không đuổi bọn họ đi, mỗi ngày còn phát cháo một lần, không để bọn họ phải chết đói.
Lê Tiếu Tiếu trà trộn giữa đám đông chẳng hề thu hút sự chú ý, người khác làm gì nàng liền làm theo nấy. Nghe đồn trong huyện thành có đại gia tộc muốn mua người hầu, kẻ buôn người sắp đến lựa chọn, đám người chạy nạn lập tức ùa nhau quỳ rạp xuống đất, cắm cỏ lên đầu.
Lê Tiếu Tiếu không hiểu hành động này có ý nghĩa gì, bèn bắt chước làm theo, cũng bước đến bên đường ngắt một cọng cỏ cài lên mái tóc.
Thấy vị tẩu tử bên cạnh vươn ánh mắt đầy khao khát nhìn kẻ buôn người, liếc mắt đưa tình, trên mặt lộ ra vài phần lẳng lơ, nàng cũng tò mò học theo dáng vẻ của người nọ mà chớp mắt một cái.
Kẻ buôn người liếc mắt liền trông thấy, bàn tay không chút khách khí giáng thẳng xuống đầu nàng: “Tiện nhân! Dám lườm nguýt ta sao?”
Lê Tiếu Tiếu bất ngờ chịu một cú đánh, đầu óc ong ong choáng váng, nàng không kịp suy nghĩ liền ôm chặt lấy chân kẻ buôn người, hất văng hắn ta ngã nhào một vòng.
Kẻ buôn người không ngờ nàng lại dám phản kháng, ngã cắm đầu xuống đất theo tư thế chó gặm bùn, đến mũ trên đầu cũng văng mất. Đợi đến khi hoàn hồn, hắn ta tức giận mắng chửi xối xả: “Con nhãi ranh từ đâu chui ra? Lại dám đánh cả ta? Người đâu, đánh nàng ta cho ta.”
Theo sau kẻ buôn người là hai bà tử, nghe vậy liền tiến lên định tóm lấy Lê Tiếu Tiếu. Lê Tiếu Tiếu vẫn quỳ nguyên tại chỗ không nhúc nhích, nhìn bốn cẳng chân bước đến trước mặt, nàng không mảy may do dự mà lặp lại động tác vừa rồi.
Hai bà tử phát ra hai tiếng “bịch bịch”, ngã nhào hệt như kẻ buôn người, hơn nữa còn là mặt úp xuống đất, máu mũi tuôn trào, lập tức tru lên như lợn bị chọc tiết.
Những người vây quanh Lê Tiếu Tiếu nhanh chóng né dạt ra, xếp thành một vòng tròn bao lấy nàng, ánh mắt nhìn nàng hệt như nhìn quái vật, dâng đầy vẻ kinh hãi.
Cùng nhau chạy nạn đến đây, có ai mà không đói đến mức cất bước chẳng nổi? Dọc đường đi, từng tốp rồi lại từng tốp người gục ngã, những kẻ gắng gượng được đến tận đây thì sức lực cũng chẳng còn lại là bao.
Chỉ là tên buôn người này là một gã trai tráng hơn ba mươi tuổi, hai bà tử kia lại càng mập mạp khỏe khoắn, kết quả nàng đến tư thế quỳ cũng chẳng buồn thay đổi, chỉ ôm chân hất một cái đã khiến người ta ngã lăn quay.
Ngay cả kẻ buôn người cũng không nhịn được lùi lại hai bước, kinh ngạc hỏi: “Ngươi... trước kia ngươi làm nghề gì?”
Có lẽ vì vậy nên nàng mới sở hữu sức lực kinh người đến thế chăng?
Kẻ buôn người đi loanh quanh quan sát nàng vài vòng, đi mãi đến mức Lê Tiếu Tiếu sắp hoa cả mắt, hắn ta mới lên tiếng: “Ngươi muốn bán mình bao nhiêu tiền?”
Đám đông vây xem chợt xôn xao, vô số ánh mắt ghen tị và ngưỡng mộ đổ dồn vào Lê Tiếu Tiếu, ai nấy đều hận không thể biến mình thành kẻ được chọn.
Có người chịu mua, ít ra còn có miếng ăn bỏ bụng, chẳng phải chịu cảnh chết đói.
Nữ nhân trẻ tuổi quỳ cùng nàng càng sốt sắng xen lời: “Đại ca, ngươi mua ta đi. Ta cũng rất được việc, ta ăn no thì sức lực cũng lớn lắm, ta còn biết giặt giũ, nấu cơm, cày ruộng, tuyệt đối không kém gì nam nhân. Ngươi mua ta đi, cầu xin ngươi...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



