Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Tâm Nguyệt lắc đầu: “Con muốn giảm cân. Sau này trong nhà có gì thì cùng ăn.”
Nghe câu đó, cả nhà họ Hứa cứ như thấy ma vậy. Thấy ai cũng nhìn mình chằm chằm, Giang Tâm Nguyệt không nhịn được giật giật khóe miệng.
“Nhìn con làm gì thế? Không ăn mau lên à?” Cô vừa gào lên, cả nhà lập tức im bặt.
Nhưng ở quê điều kiện là vậy, phần lớn mọi người chỉ mong đủ ăn, đừng nói gì đến chuyện bữa nào cũng có đồ ăn ngon. Cô ăn xong vẫn thấy bụng trống rỗng. Dạ dày của nguyên chủ vốn bị nuôi hư rồi, giờ ăn từng này tất nhiên không đủ no.
Nhưng Giang Tâm Nguyệt đã quyết tâm giảm hai trăm cân mỡ trên người, chỉ có thể cắn răng mà ăn ít lại. Ăn xong, Trần Tố Quyên với Hứa Phương Phương đi rửa bát.
Thấy rảnh rỗi, Giang Tâm Nguyệt gọi Hứa Ái Minh và Hứa Ái Viên tới, định giúp tụi nhỏ rửa mặt rửa chân. Trước đây, nguyên chủ chưa từng làm mấy việc này, hai đứa nhỏ sinh ra đến giờ đều do Trần Tố Quyên và Hứa Phương Phương chăm. Giang Tâm Nguyệt không thể giống nguyên chủ, lười biếng và vô trách nhiệm đến mức ấy.
Với lại nhìn hai đứa nhóc đáng yêu thế kia, tự dưng cô lại thấy mềm lòng. Nghe cô gọi, Hứa Ái Viên lập tức vui vẻ chạy lại. Nhưng Hứa Ái Minh thì nhíu mày, cảnh giác nhìn chằm chằm Giang Tâm Nguyệt.
“Lại đây, mẹ rửa mặt rửa chân cho hai đứa.” Cô gọi cậu bé thêm một lần.
Khác hẳn mọi khi, lúc này Giang Tâm Nguyệt cười dịu dàng với Hứa Ái Minh. Cậu nhóc lập tức bước tới, chủ yếu là sợ nếu không qua, mẹ lại nổi điên đánh mình. Trước đây, chỉ cần không nghe lời, mẹ bọn trẻ đánh không tiếc tay.
Giang Tâm Nguyệt đun nước ấm, giúp hai đứa rửa mặt mũi tay chân sạch sẽ. Cả nhà họ Hứa nhìn cô chăm chút cho bọn trẻ mà cứ như gặp ma. Từ lúc cô trở về hôm nay, cả người như biến thành người khác, đầu óc hình như có vấn đề. Nhưng dù ai thấy lạ cũng chẳng dám nói nửa lời, sợ cô lại “trở mặt như lật sách”.
Rửa mặt xong, cô phát hiện tay mặt hai đứa đều bị nứt nẻ. Trẻ con ở quê là thế, chẳng ai xức kem dưỡng hay bảo vệ da gì cả, nứt nẻ là chuyện thường. Giang Tâm Nguyệt nhớ nguyên chủ có mua kem tuyết hoa, bình thường chỉ dùng cho bản thân. Cô bèn lấy ra, thoa đều cho hai đứa nhỏ.
Chăm bôi mấy ngày, chắc da sẽ mịn lại sớm thôi.
“Mẹ ơi, cái này thơm quá à, mẹ ngửi thử tay Ái Viên có thơm không?”
Hứa Ái Viên hít tay một cái rồi chìa tay ra trước mặt cô, mong cô ngửi thử.
Giang Tâm Nguyệt cúi xuống phối hợp ngửi ngửi: “Ừm, thơm thật đấy.”
Cả nhà họ Hứa tròn mắt lần nữa.
Bình thường kem tuyết hoa cô ấy chẳng cho ai đụng, hôm nay lại bôi cho hai đứa nhỏ?
Lo xong cho bọn trẻ, mấy người khác trong nhà cũng chuẩn bị nghỉ. Hằng ngày, Hứa Thiệu Dương ngủ cùng Hứa Ái Minh, Hứa Phương Phương ngủ cùng Hứa Ái Viên.
Còn Giang Tâm Nguyệt, luôn ngủ một mình. Hồi tụi nhỏ còn mặc bỉm, nguyên chủ chê phiền, giao phó hết cho người nhà, còn mình ung dung một mình một phòng.
Hôm nay, Hứa Ái Viên cảm nhận được tình thương của mẹ, rụt rè hỏi: “Mẹ ơi, tối nay con ngủ với mẹ được không?” Giọng con bé vừa hồi hộp vừa mong chờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






