Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Cha, mẹ, đại... đại tẩu thành ma rồi!
Xong rồi, lúc sống thì hành chúng ta khổ sở, giờ chết rồi còn không chịu buông tha nữa...”
Cả nhà họ Hứa nghe cậu nói xong đều quay phắt nhìn ra cửa.
Nhìn thấy Giang Tâm Nguyệt toàn thân ướt nhẹp bước vào, ai nấy đều tái mặt, tưởng cô là ma hiện hồn về thật.
“Mẹ ơi!”
Đúng lúc đó, một bé gái nhỏ chạy ào đến ôm chầm lấy Giang Tâm Nguyệt.
Giang Tâm Nguyệt cúi xuống, nhìn thấy một bé con tầm ba tuổi, mềm mại đáng yêu.
Đây chính là con gái của nguyên chủ tên Hứa Ái Viên.
Con bé này ngũ quan khá xinh nhưng người thì gầy gò quá mức.
Khuôn mặt vàng vọt, tóc thưa mỏng, thân hình gầy nhom, nhìn là biết thiếu dinh dưỡng từ nhỏ.
Tuy nhiên, đa số trẻ em trong đội sản xuất thời này đều như vậy. Đời sống nghèo khó, trẻ con không đủ ăn thì không thể phát triển nổi.
Thập niên 70, đừng nói dinh dưỡng cân đối, có cơm no bụng đã là may mắn lắm rồi.
Mỗi tháng Hứa Thiệu Diễn đều gửi về không ít tiền trợ cấp, số tiền và tem phiếu đó đủ để nuôi sống cả nhà.
Nhưng khổ nỗi nguyên chủ lại là người tham ăn lười làm, tiền của Hứa Thiệu Diễn cơ bản đều bị cô ta một mình tiêu sạch.
Vì toàn bộ đồ ngon đều bị nguyên chủ ăn nên cân nặng trước khi kết hôn vốn đã hơn trăm năm mươi cân lại càng tăng vọt, biến cô ta thành một bà béo hơn hai trăm cân.
Nhìn thân hình đầy mỡ thừa hiện tại rồi so với cô bé nhỏ xíu như cọng giá bên cạnh, Giang Tâm Nguyệt thật sự không thể hiểu nổi kiểu người như nguyên chủ.
Đối xử tệ với người khác thì thôi đi, đến cả con mình mà cũng chẳng nương tay, đúng là ích kỷ đến mức không thể chấp nhận được. Bảo sao tiếng xấu lan khắp đội sản xuất.
Giang Tâm Nguyệt biết, hình tượng của nguyên chủ trong mắt người khác đã đóng khung rồi, giờ cô muốn thay đổi ấn tượng ấy cũng chẳng dễ dàng gì.
“Ừ, vào nhà với mẹ nhé.”
Giang Tâm Nguyệt xoa đầu cô bé, dịu dàng mỉm cười với con.
Trước giờ nguyên chủ luôn mặt lạnh với con, đây là lần đầu tiên dịu dàng như thế nên khiến Hứa Ái Viện cứ ngỡ mình đang nằm mơ. Làm gì có chuyện mẹ lại mỉm cười với mình cơ chứ?
Nhưng giờ nhìn tình hình, có vẻ Giang Tâm Nguyệt không phải ma?
Hứa Thiệu Dương run rẩy lên tiếng hỏi: “Chị... chị dâu, chẳng phải chị nhảy sông tự vẫn rồi sao?”
Giang Tâm Nguyệt lập tức hiểu, thì ra nhà họ Hứa cũng tin nguyên chủ vì chuyện ngoại tình không ngẩng đầu lên nổi mà nhảy sông tự sát.
Cô cảm thấy mình cần phải làm rõ với họ một lần cho xong: “Tôi có ngoại tình đâu mà nhảy sông?
Mấy người tin mấy lời đồn ngoài kia thật à?
Mấy người nghĩ tôi ngu chắc?
Tôi mà bỏ Hứa Thiệu Diễn đi theo đàn ông khác à? Mơ đi!
Tất cả là do Thẩm An Ninh đặt điều bôi nhọ tôi. Tôi đã làm rõ chuyện đó rồi, còn bắt cô ta bồi thường đàng hoàng.”
Vừa nói Giang Tâm Nguyệt vừa vỗ mạnh tờ hai mươi tệ lên bàn: “Cầm lấy trước đi, mua ít gạo về nấu ăn.”
Nói rồi cô xoay người đi vào bếp, chuẩn bị nấu nước nóng để tắm.
Cả nhà họ Hứa nhìn theo cô, mặt đầy ngơ ngác.
Giang Tâm Nguyệt không ngoại tình? Không nhảy sông tự vẫn?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






