Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trần Bác Chính tháo giày: “Lão Diệp đó thích đánh bài, ai mà thắng được lão thì lão sẽ nói chuyện đàng hoàng. Ngày mai chúng ta thử chơi bài với lão ta xem.”
“Thật không?” Lâm Thanh Phong mừng rỡ: “Nếu nói đến đánh bài, trong chúng ta thì anh là giỏi nhất rồi!”
“Thế thì yên tâm ngủ đi, có gì to tát đâu.” Trần Bác Chính đùa một câu, mọi người cười ầm lên, rồi ai nấy lên giường ngủ.
Cả bọn đã chạy một ngày trời đều mệt rã rời, chưa nằm bao lâu đã chìm vào giấc ngủ, tiếng ngáy, nghiến răng, nói mớ cứ thế vang lên không dứt.
Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, căn phòng oi nóng vô cùng. Thỉnh thoảng có cơn gió nhẹ lướt vào từ bên ngoài, Trần Bác Chính vừa phe phẩy quạt mo vừa không còn vẻ nhàn nhã như khi nãy nữa.
Lão Diệp nổi tiếng mê bài, cũng nổi tiếng là cao thủ bài bạc. Nghe nói có người từng chơi với lão, đến tiền hàng cũng bị thua sạch. Trần Bác Chính day day trán, miếng ngọc đeo ở cổ tuột xuống. Anh nhặt lên, cất lại rồi nhắm mắt ngủ.
“Con mẹ nó, Trần Bác Chính, dọa ông đây chứ gì!”
Lão Tống đáng lẽ ra đang say khướt nằm ngủ trên giường, vậy mà lại lê dép xuống cầu thang, miệng ngậm điếu thuốc, lẩm bẩm chửi rủa.
Chị gái ở quầy lễ tân đang đọc tiểu thuyết Quỳnh Dao, nghe thấy động tĩnh bèn ngẩng đầu nhìn lên: “Anh cần gì?”
Lão Tống chỉ vào chiếc điện thoại bên cạnh: “Gọi điện.”
Cô liền đáp: “Hai hào một phút.”
Lão Tống móc năm hào đưa ra, gọi điện thoại. Ông ta đứng nghiêng người vào quầy, chân trái bắt chéo chân phải, chờ máy kết nối thì gương mặt liền đổi sắc như diễn trò biến mặt, cười niềm nở: “Lão đại, là tôi đây.”
“Vâng, chuyện xong rồi, thằng khốn đó chạy mất. Chỉ tiếc là số tiền đó...”
Chị lễ tân nghe đến chữ “tiền” thì lập tức ngẩng mắt lên.
Lão Tống lập tức nhận ra, liền quay lưng lại cầm ống nghe, nhỏ giọng nói: “Cái thằng Trần Bác Chính đó vẫn nhất quyết không chịu nhận. Anh cứ yên tâm, tụi nó rồi sẽ phải ngoan ngoãn thôi.”
Trời sáng rõ.
Mặt trời đỏ rực đang dần nhô lên từ phía Đông với tốc độ không thể ngăn cản. Trong sân, tiếng nói chuyện râm ran không dứt, giọng của Trần Bác Chính vang lên chậm rãi mà vững vàng, khiến người ta cảm thấy yên tâm.
Kiếp trước Văn Thiền từng gặp qua không ít “đại lão”, khí chất của Trần Bác Chính rất giống với những người đó, kiểu như “núi Thái Sơn sụp trước mặt mà mặt không đổi sắc”.
Bảo sao có thể làm đại ca được.
“Ra lấy bát đũa.” Trần Bác Chính dặn thằng Béo.
Thằng Béo hí hửng đi vào bếp lấy bát đũa, thấy Văn Thiền đi ra thì chào một tiếng: “Chị dâu dậy rồi à? Mau đánh răng rửa mặt đi, chuẩn bị ăn sáng nha, sáng nay có bún gạo thịt nạc nấu ý dĩ đó!”
Văn Thiền “ừ” một tiếng rồi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, mắt vẫn không ngừng liếc nhìn Trần Bác Chính, trong lòng băn khoăn không biết người này có phải chính là người mà cô đang nghĩ đến hay không.
“Không định dẫn tôi đi thiệt à?” Văn Thiền dò hỏi: “Tôi đảm bảo không gây phiền phức gì hết.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)