Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Béo quay sang nhìn Văn Thiền:
“Chị dâu thấy thế nào?”
Văn Thiền biết rằng ra ngoài phải kết giao thêm bạn bè. Chưa nói đến chuyện khác, bọn họ là người từ nơi khác đến, vậy mà nhà bà Tôn cả nhà lớn bé còn dám mời họ sang ăn cơm. Nếu từ chối thì ngược lại sẽ khiến người ta khó xử. Vì thế cô nói với bà:
“Vậy thì chúng tôi mặt dày làm phiền mọi người rồi.”
Buổi trưa, ngoài chồng thím Tôn ra thì cả nhà đều về ăn cơm. Mấy đứa trẻ vừa ăn vừa lén nhìn Văn Thiền.
Thím Tôn bật cười:
“Mấy đứa nhìn cái gì thế, chưa từng gặp chị Văn à?”
Cô con gái út nói:
“Mẹ, gặp rồi, nhưng chưa bao giờ nhìn gần như vậy. Chị Văn xinh quá, là diễn viên à?”
Văn Thiền mím môi cười nhẹ:
“Không phải.”
“Vậy sao chị Văn không đi làm diễn viên? Em thấy chị còn đẹp hơn mấy nữ diễn viên trên phim truyền hình nhiều.”
Cô bé líu lo chia sẻ xem nữ diễn viên nào đẹp, nữ diễn viên nào mắt nhỏ, đủ thứ chuyện linh tinh.
Thấy Văn Thiền dễ gần, mấy đứa trẻ khác cũng dạn dĩ hơn, vừa nói vừa cười với cô. Nếu Văn Thiền có ý muốn kết giao với người khác thì tiến độ cũng rất nhanh.
Đến tối, nhà thím Tôn lại mời họ sang xem tivi. Hiện giờ vẫn còn rất nhiều thành phố đang dùng tivi đen trắng, nhưng bên phía Thâm Quyến đã có không ít gia đình dùng tivi màu, hơn nữa không chỉ có tivi màu mà tủ lạnh các loại cũng đầy đủ.
Béo hâm mộ không thôi. Thím Tôn nói cho họ biết, chồng bà làm việc ở xưởng may, mỗi tháng có thể kiếm được hai nghìn tệ.
“Hai nghìn tệ?”
Béo trợn tròn mắt, không dám tin.
“Sao lại nhiều thế?”
Trên mặt thím Tôn lộ ra vẻ đắc ý:
“Tất nhiên rồi, chồng tôi là tổ trưởng. Công nhân tổ là áo bên chỗ ủi đồ đều do ông ấy dẫn dắt. Còn có mấy nhà máy khác muốn trả lương cao để mời chồng tôi sang làm nữa kìa.”
“Trời ơi, kiếm tiền như vậy, sao thím vẫn còn làm mấy việc vặt đó? Gọt vỏ gừng cả một thùng mới được bao nhiêu tiền chứ.”
Béo khó hiểu hỏi.
Thím Tôn nói:
“Tiền ít thì cũng vẫn là tiền. Hơn nữa nhà tôi còn phải để dành mua nhà thương mại. Nhà thương mại bây giờ một mét vuông đã hai nghìn tệ rồi. Chỉ dựa vào tiền chồng tôi kiếm thì sao đủ được. Tiếc là tay tôi vụng, nhìn thấy kim máy may là sợ, nếu không thì tôi cũng vào nhà máy rồi, bốn năm năm là mua được một căn nhà rồi.”
Béo nghe mà mê mẩn.
Một tháng hai nghìn tệ, khái niệm này là gì chứ.
Trước kia cậu ta nghĩ cũng không dám nghĩ tới. Thấy Văn Thiền đang ngồi xem phim “Cô Gái Quan Hệ Công Chúng” cùng mấy đứa trẻ, cậu ta bèn qua bên kia bắt chuyện, làm thân với chồng thím Tôn.
Ban đầu Văn Thiền cũng không có hứng thú xem tivi. Dù sao thì cô cũng là người từ thời hậu thế, ngành giải trí phát triển cực độ, phim truyền hình nào mà chưa từng xem qua.
Nhưng xem dần xem dần, cô lại bị cuốn vào.
Cô con gái út của thím Tôn kéo tay cô, như dâng bảo vật mà nói:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







