Văn Thiền không khỏi khâm phục sự nhạy bén của anh, gật đầu: “Hàng hóa chỉ khi nào lưu thông mới có giá. Không lưu thông thì làm sao định giá được.”
Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Tôi đoán là, càng ở mấy vùng hẻo lánh thì giá trái phiếu ở mấy ngân hàng đó chắc chắn còn thấp hơn.”
“Thấp tới mức nào cơ chứ?”
Cả Hòa Thượng cũng không nhịn được lên tiếng. Đứng trước một cơ hội làm giàu như vậy, chẳng ai có thể thờ ơ được.
Văn Thiền nói: “Vừa rồi quản lý Tôn chẳng phải nói rồi sao, cuối năm ngoái, mỗi trăm đồng trái phiếu chỉ còn có 92 đồng thôi.”
Ai nấy đều cảm thấy đầu óc như ù đi một nhịp.
150 so với 92, phép tính này thì ai học xong tiểu học cũng làm được, tức là mỗi trăm đồng lời ít nhất 58 đồng.
“Nếu mà chúng ta có mười vạn tệ, chẳng phải là một lần có thể kiếm được...” Tên Béo hét lên, mồ hôi rịn đầy trán vì quá kích động.
Cậu ta còn chưa tính ra thì Trần Bác Chính đã buông luôn con số: “Năm vạn tám ngàn!”
Cả đám đồng loạt hít sâu một hơi.
Mấy người như Béo đều là tự bươn chải kiếm từng đồng, như bốn vạn vốn lần này bọn họ góp vào, phần lớn là của Trần Bác Chính, nhưng mấy người kia cũng mỗi người bỏ ra mấy ngàn.
Mấy ngàn đó là tiền gộp góp bao năm buôn bán, làm thuê, chạy chợ mà có. Bọn họ tin Trần Bác Chính, tin rằng anh có thể lo được vụ tiền hàng tám vạn, nhưng không ai ngờ, người đưa ra phương án lại là Văn Thiền.
Hơn nữa, phương án này không chỉ hợp pháp mà còn... lợi nhuận khủng khiếp!
“Cộc cộc.”
Văn Thiền quay đầu nhìn.
Trần Bác Chính đang đứng ngoài cửa, trong tay cầm theo một vòng hương muỗi.
“Là anh à? Lại mang hương muỗi cho tôi nữa hả?” Văn Thiền ngồi xuống bên giường, Trần Bác Chính bước vào, thay vòng hương muỗi mới cho cô, sau đó nói: “Tôi với Phong Tử bọn họ bàn rồi, định ngày mai chia làm ba đường, đi Thâm Quyến, Chu Hải mấy thành phố đó dò la tình hình.”
Văn Thiền không lấy làm lạ khi Trần Bác Chính nghĩ ra được cách này. Nếu ngay cả chuyện này mà cũng nghĩ không ra thì cái đầu kia coi như mọc vô ích.
“Cách hay đấy. Nhưng tại sao là ba đường, không phải bốn?”
“Bọn tôi bàn rồi, để thằng Béo ở lại với cô.” Trần Bác Chính nói: “Một mình cô ở đây, không an toàn.”
Văn Thiền trêu: “Không giải thích thì tôi còn tưởng mấy người sợ tôi bỏ trốn đấy.”
Trần Bác Chính liếc cô một cái: “Nếu cô muốn trốn, sao còn nghĩ cách giúp bọn tôi kiếm tiền?”
Văn Thiền bị hỏi tới nghẹn, mắt đảo qua một vòng, bĩu môi. Cô mặc chiếc quần bình thường, để lộ nửa đoạn bắp chân trắng nõn thon gọn, chân nhẹ nhàng đung đưa.
Ánh đèn trong phòng không sáng lắm, lúc chủ nhà cho thuê hiển nhiên cũng chẳng lo mấy chuyện dịch vụ chu đáo. Bóng đèn vàng vọt, Trần Bác Chính nhìn sang, chỉ thấy đoạn bắp chân kia trắng đến chói mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Anh vội vàng thu ánh mắt lại rồi nói với Văn Thiền: “Cô nghỉ ngơi cho tốt. Tôi sẽ để lại đủ tiền cho hai người. Nếu muốn ra ngoài, nhất định phải mang theo thằng Béo, nghe chưa?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



