Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Văn Thiền đi ngang qua cửa phòng họ, nghe được mấy lời đó thì không nhịn được liếc mắt nhìn người đàn ông ấy. Anh để tóc ngắn, ngũ quan sắc nét, lời nói chắc nịch như đóng đinh, khiến người ta bất giác sinh lòng tin tưởng.
Bữa trưa hôm đó, coi như ăn uống thỏa thích nhưng cũng không đắt đỏ. Hai ba món ăn, thêm mấy hộp cơm trắng, tổng cộng cũng chỉ hơn mười đồng.
Văn Thiền vốn bị hành vì trời nóng, thời tiết oi bức khiến cô ăn chẳng ngon, chỉ chan cơm với canh bí đao, ráng nuốt được mấy miếng. Có thể do dùng đầu óc quá nhiều, ăn xong không bao lâu cô đã mệt rũ nên quay về phòng ngủ luôn.
Nói ra cũng lạ, kiếp trước cô nằm nệm mấy chục nghìn mà vẫn thường xuyên mất ngủ. Giờ thân thể yếu, nằm giường gỗ cứng, không có cả quạt, vậy mà lại ngủ yên ổn.
Đúng là chẳng thể lý giải nổi.
“Tiểu Trần này, nghe nói mấy cậu đến xưởng may rồi à?”
“Vâng, anh Tống ăn gì chưa?”
“Ăn rồi, tiện đường ghé qua xem tụi cậu một chút.”
Văn Thiền đang nửa mê nửa tỉnh thì bị tiếng trò chuyện bên ngoài đánh thức. Cô vốn có tật hay cáu khi vừa tỉnh ngủ, đang định chửi, tưởng đâu là hàng xóm trên lầu lại làm ồn nửa đêm. Vừa buột miệng mắng một câu “f*ck” thì chợt nhớ ra mình đã xuyên không rồi.
Cô xỏ dép vào, lau mồ hôi đầy mặt rồi đi ra, liền thấy trong phòng khách, Trần Bác Chính cùng anh Tống và mấy người nữa đang quay sang nhìn cô.
“Cô dậy rồi à, ra uống miếng nước đi.” Trần Bác Chính chỉ vào chỗ bên cạnh, Hòa Thượng mang ly tới rót nước cho cô.
Văn Thiền nói cảm ơn, rồi liếc sang Trần Bác Chính: “Người ta ăn rồi, còn mình thì chưa. Tôi đói rồi.”
Cô thậm chí chẳng buồn nhìn anh Tống kia lấy một cái.
Lão Tống có chút xấu hổ pha lẫn bực dọc, cảm thấy mình không được tôn trọng nên giọng điệu trở nên chua ngoa: “Vậy là tôi đến không đúng lúc, làm lỡ bữa cơm của mọi người à?”
Nghe vậy, Văn Thiền đáp tỉnh bơ: “Cũng không đến nỗi, giờ anh đi rồi, bọn tôi mới bắt đầu tính chuyện ăn uống đây.”
“Phụt.”
Lâm Thanh Phong không nhịn được bật cười thành tiếng. Bọn họ không tiện cãi lại lão Tống, nhưng lão Tống thì cũng không thể so đo với một người phụ nữ như Văn Thiền.
Gậy lo lắng liếc nhìn Trần Bác Chính.
Trần Bác Chính nói: “Anh yên tâm, ký xong rồi.”
“Thật không đấy?” Lão Tống nhìn Trần Bác Chính đầy nghi ngờ: “Đừng có dỗ tôi.”
Trần Bác Chính quay sang Lâm Thanh Phong: “Phong, mang đơn cho anh Tống xem đi.”
“Được.” Lâm Thanh Phong vào nhà lấy hợp đồng ra, đưa cho lão Tống.
Lão Tống trừng mắt, soi kỹ từ đầu đến cuối, ngay cả con dấu cũng nhìn đi nhìn lại mấy lần. Trên mặt ông ta là vẻ kinh ngạc đến tột độ.
Trần Bác Chính nói: “Giờ anh yên tâm rồi chứ? Hợp đồng ký xong cả rồi. Lão Tống, tôi thấy anh cũng không cần ở đây nữa đâu. Dù sao tiền ăn ở của anh bên này, bọn tôi cũng không cáng đáng nổi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)