[Tôi ngày nào cũng xem livestream mà sao chưa từng thấy cô ấy? Xinh đẹp thế này đáng lẽ phải nổi tiếng từ lâu chứ.]
[Cầm chổi làm gì vậy? Lại thêm một người muốn gây chú ý nữa à?]
[Đây chẳng phải là cô nàng vô danh tiểu tốt tính khí thất thường sao? Tìm được đường mới rồi à? Tôi sẽ ngồi đây xem cô ta có chiêu trò gì.]
[Ai vậy? Cô ta là thế?]
[Cô nàng vô danh tiểu tốt vừa ra mắt đã flop thảm hại, còn ai vào đây nữa.]
[Tôi nhớ cô ta! Cô ta lại muốn giở trò gì đây?]
Theo càng nhiều người nhận ra Hoa Nguyệt, bình luận trong kênh livestream càng trở nên càng khó nghe hơn, nhưng số lượng người xem lại tăng vọt.
Hoa Nguyệt đang quan sát kênh livestream, cô đã nghĩ sẽ thu hút được người xem, nhưng không ngờ lại có nhiều người đổ vào như vậy, đáng tiếc là không ai donate cho cô.
Còn về bình luận, cô coi như không thấy. Trước khi ra mắt, danh tiếng của nguyên chủ mắt đã vô cùng tệ hại, nào là bệnh ngôi sao, ngạo mạn, hống hách, cái gì cũng có.
Có thể rất nhiều người không biết cô là ai, nhưng khi nhắc đến những ấn tượng xấu như "bệnh ngôi sao", thì tên cô luôn xuất hiện.
Đạo diễn An đang xem livestream của cô thì lại không biết Hoa Nguyệt, nghệ sĩ mới trong giới quá nhiều, ông lại là người say mê phim ảnh, khi quay phim thì luôn phớt lờ mọi chuyện bên ngoài.
"Tiểu Bàn, cậu đã từng nghe nói về nữ nghệ sĩ Hoa Nguyệt này chưa?"
Nhân viên đang mơ màng sắp ngủ chép miệng, cố lục lại chút thông tin liên quan đến cái tên này từ bộ não đang mệt mỏi của mình.
"Hoa Nguyệt... có chút ấn tượng, bệnh ngôi sao mà."
Đạo diễn An còn muốn hỏi thêm, nhưng nhân viên đã ngủ say trên ghế tựa, khiến ông chỉ biết câm nín, đành tiếp tục xem livestream của Hoa Nguyệt.
Hoa Nguyệt đợi mãi mà không thấy có ai tặng quà, nghĩ bụng có lẽ phải múa kiếm xong mới có quà chăng, dù chẳng biết gì về các chiêu trò livestream cô cũng không vội.
Không nói một lời, cô bật nhạc, một bài hát cổ phong hào hùng vang lên trong kênh livestream.
Bình luận trong kênh livestream: [Cô ấy định làm gì thế?]
[Lần đầu tiên thấy có người livestream mà không nói lời nào, tự dưng bật nhạc, ha ha ha.]
[Tôi cứ lặng lẽ xem... Woa!!]
Khi bài hát đến một đoạn cao trào, Hoa Nguyệt đột nhiên cầm cây chổi đâm về phía màn ảnh, động tác dứt khoát nhanh chóng xoay người nhảy lên, tà áo tung bay theo điệu múa, thân hình mềm mại như tiên nữ, dáng múa nhẹ nhàng uyển chuyển như gió, muôn hình vạn trạng, mỗi động tác đều hoàn toàn ăn khớp với nhịp điệu bài hát.
Số lượng người xem trong kênh livestream không ngừng tăng vọt, nhưng bình luận lại rơi vào trạng thái im lặng.
Hệ thống và cư dân mạng đang xem livestream: "!!!" Trợn mắt há hốc mồm vì kinh diễm trước cô gái.
Đạo diễn An: "!!!" Vỗ đùi đầy phấn khích, tìm thấy rồi chính là cô ấy!
Đạo diễn An đánh thức người nhân viên đang ngủ say dậy, "Tiểu Bàn! Dậy mau!"
Người nhân viên đang ngủ ngon giấc suýt chút nữa thì ngã khỏi ghế nằm, mở to mắt ngồi bật dậy, tưởng có chuyện gì xảy ra, "Sao vậy? Sao vậy?"
"Nhanh, bảo người đi liên hệ với quản lý của Hoa Nguyệt để bàn bạc, nhanh chóng ký hợp đồng với cô ấy, rồi bảo cô ấy mấy hôm nữa đến đoàn làm phim." Đạo diễn An cười tươi như hoa, may mà ông thử lướt video, nếu không chắc chắn đã bỏ lỡ một nhân tài như vậy.
Nhân viên công tác: "???" Ngơ ngác nhìn đạo diễn An đang phấn khích một mình, tưởng mình nghe nhầm.
"Liên hệ... với người quản lý của Hoa Nguyệt ư?" Tìm cô ta làm gì?
"Đúng rồi, bảo cô ấy mấy hôm nữa đến quay cảnh ngoái đầu nhìn lại kinh diễm mọi người kia."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
