Hoa Nguyệt lướt bình luận một lúc thì có một tin nhắn hiện lên, cô không để ý, cứ tưởng là tin nhắn quảng cáo, nên đặt điện thoại lên bàn, câu được câu không trò chuyện với hệ thống.
Ngày mai cô phải đi dự tiệc, chắc không cần mặc lễ phục các kiểu đâu nhỉ? Là người đi hóng chuyện thì càng khiêm tốn càng tốt.
Tại trụ sở của một tập đoàn nọ.
Giang Thần Bắc đang trong trạng thái uể oải nhưng trông vẫn vô cùng lịch lãm, bàn tay mảnh khảnh trắng như ngọc nhẹ nhàng xoa mi tâm, anh ta mở điện thoại ra, bên trong có vô số tin nhắn, nhưng phần tin nhắn có tên "Hoa Nguyệt" lại không có động tĩnh gì.
Đôi môi mỏng của anh ta mím lại thành một đường thẳng, hàng mi dài khẽ rũ xuống che lấp ánh mắt sâu thẳm, tác dụng của thuốc dường như vẫn còn quấy phá, giấc mơ đêm qua... không hề yên bình.
Thư ký đẩy cửa bước vào: "Giám đốc Giang, ngày mai có cuộc họp..."
Giọng nói trầm êm ái của anh ta vang lên: "Dời lại sang ngày kia."
"Vâng, giám đốc Giang." Thư ký thầm nghĩ, không biết Giám đốc Giang muốn tìm hiểu tư liệu của Hoa Nguyệt để làm gì? Mặc dù mọi dấu hiệu cho thấy việc Hoa Nguyệt đi nhầm phòng là vô tình, camera giám sát cũng đã bị hỏng sau khi cô bước vào phòng, không thể xem tiếp được những gì xảy ra sau đó.
Tuy nhiên, khi giám đốc Giang xem xét tư liệu của cô, vẻ mặt anh ta lại không có tý cảm xúc nào, vẫn thờ ơ như thường lệ.
Hôm đó... cô ấy đã làm gì khiến giám đốc Giang tức giận đến thế? Thư ký khó hiểu rời khỏi văn phòng giám đốc, chỉ còn biết cầu nguyện cho Hoa Nguyệt.
Hot search của Hoa Nguyệt vẫn liên tục đứng đầu, đến khi người quản lý nhìn thấy thì đã là buổi chiều, cô ta nhìn chằm chằm vào video Hoa Nguyệt múa kiếm trong hot search với vẻ mặt không thể tin được.
Hoa Nguyệt lại có tài năng xuất sắc như vậy? Sao trước giờ không hề nhắc đến?
Nữ nghệ sĩ hừ một tiếng: "Ai biết được hai người có chuẩn bị gì khác không."
"Em cũng biết chị không thích Hoa Nguyệt, sao có thể lăng xê cô ta chứ?" Người quản lý nhớ lại việc sáng sớm bị Hoa Nguyệt chọc tức đến mức suýt lên cơn đau tim, càng thêm bực bội, lăng xê cô ta? Nằm mơ đi.
Nữ nghệ sĩ nghe vậy mới nới lỏng sắc mặt, cô ta biết công ty sẽ không mua hot search cho Hoa Nguyệt, nói như vậy tự nhiên là có mục đích.
"Em nhớ Hoa Nguyệt còn hơn một tháng nữa là hết hạn hợp đồng, bây giờ cô ta lên hot search nếu nổi tiếng, các công ty khác có lẽ sẽ ký hợp đồng với cô ta." Âm thầm ám chỉ người quản lý.
Người quản lý suýt nữa thì quên mất Hoa Nguyệt, làm sao có thể nhớ được thời hạn hợp đồng của cô, sau khi phân tích kỹ lưỡng, lần này nếu Hoa Nguyệt lật ngược tình thế thì chẳng phải là làm áo cưới cho người khác hay sao?
Người quản lý đương nhiên không thể cho Hoa Nguyệt cơ hội lật ngược tình thế: "Bây giờ chị sẽ bàn bạc với giám đốc Lỗ, gỡ hot search của cô ta xuống."
Nữ nghệ sĩ rất hài lòng, sau khi đạt được mục đích sắc mặt cũng khá hơn nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)