Thấy vậy, nàng tò mò chọc chọc tiểu tháp một lần nữa—nhưng lần này nó lại không có phản ứng gì.
Ánh Noãn nghi hoặc nhìn sang tiểu hắc đoàn.
Tiểu hắc đoàn vội vàng giải thích: "Noãn Bảo, ta dù là khí linh mới của tiểu tháp, nhưng tuyệt đối quyền khống chế vẫn nằm trong tay ngươi! Ta cũng chưa hoàn toàn hiểu hết về nó đâu."
Nó chột dạ, không dám nói cho nàng biết rằng suốt năm năm qua, thay vì nghiên cứu tiểu tháp, nó lại mải mê theo dõi chủ nhân và ngắm nhìn cuộc sống hằng ngày của nàng cùng mẫu thân và tỷ tỷ...
Nghĩ lại thì dường như mình chẳng phải một khí linh đủ tư cách chút nào... Nhưng mà lượng thông tin về Càn Khôn Tạo Hóa Tháp này cũng quá khổng lồ đi! Làm khí linh thì thật nhàm chán, nhất định phải cùng Noãn Bảo ra ngoài chơi, đi ăn đồ ngon mới được!
"Noãn Bảo, ngươi thử câu thông với tiểu tháp xem sao."
Ánh Noãn làm theo, chậm rãi tập trung ý niệm vào tiểu tháp. Ngay lập tức, một lượng thông tin khổng lồ tràn vào đầu nàng.
Thì ra tầng thứ nhất của tiểu tháp đã diễn hóa thành một không gian có thể trưởng thành, nhưng để phát triển, nó cần một lượng lớn thiên tài địa bảo. Mười hai viên tiểu châu trên tầng này có khả năng liên tục hấp thu linh lực từ hư không.
Tầng thứ hai là một không gian vô tận.
Tầng thứ ba lưu trữ lịch sử của các tộc từ thuở tu chân giới hình thành cho đến thời thượng cổ.
Tầng thứ tư chuyên thu nhận và lưu giữ các loại công pháp.
Tầng thứ năm bao gồm toàn bộ tri thức về tu chân tài nghệ, đan phương, trận đồ, phù văn, linh tửu cùng các phương thuốc.
Tầng thứ sáu là một tạo hóa trì.
Tầng thứ bảy có một hồn trì.
Tầng thứ tám có khả năng thay đổi thời gian bên trong tiểu tháp mà không cần tiêu hao năng lượng. Ngoài ra, nhờ vào hạt châu hấp thu năng lượng từ hư không, nó có thể diễn sinh các loại thiên tài địa bảo, nhưng điều này đòi hỏi một loại vật dẫn. Nếu không có vật dẫn phù hợp, nó chỉ có thể tạo ra những linh tài bình thường.
Tầng thứ chín là trung tâm của tiểu tháp, bên cạnh có một ngộ đạo trì. Không chỉ giúp ngộ đạo, ngộ đạo trì còn có thể phân tích công pháp và phương thuốc, chẳng khác nào một kho tàng tri thức vô tận!
Sau khi tiêu hóa hết lượng thông tin này, Ánh Noãn kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Ánh Noãn và Không Không nhìn nhau, không ngờ nó còn có thể ngụy trang!
"Noãn Bảo, ngươi có đói bụng không? Chúng ta ra ngoài ăn đi! Tỷ tỷ ngươi đã chuẩn bị đồ ăn ngon cho ngươi rồi đó."
Vừa nghe Không Không nói, Ánh Noãn lập tức cảm nhận được cơn đói, liền rời khỏi không gian.
-
Vân Ánh Dao ngơ ngác nhìn tiểu hắc đoàn tròn vo, chỉ to bằng nắm tay của một người trưởng thành, thế nhưng nó lại có thể một hơi nuốt trọn miếng đồ ăn lớn bằng cả nắm tay nàng!
Quan trọng hơn là... nó đã ăn đến bốn nồi đầy ắp thức ăn!
Không lẽ đây là lần đầu tiên trong đời nó được ăn uống sao?
Nhìn cục bột đen trước mặt, ánh mắt Ánh Dao bỗng tràn ngập sự đồng cảm.
Cuối cùng, sau một canh giờ miệt mài ăn uống, tiểu hắc đoàn rốt cuộc cũng no bụng. Nó chớp chớp đôi mắt tròn như hai viên nho đen, giọng nói mềm mại vang lên:
"Cảm ơn tỷ tỷ đã khoản đãi."
Nói xong, nó còn bắt chước tiểu chủ nhân, gửi cho Ánh Dao một cái "moah moah" đầy đáng yêu, rồi thẹn thùng bay vào lòng Ánh Noãn trốn mất.
Không Không len lén nhìn về phía bồn nước gần đó, trong lòng lo lắng không thôi. Chủ nhân tỷ tỷ sẽ không cảm thấy mình ăn quá nhiều mà ném mình đi chứ? Nghĩ đến đây, nó co rút cả người lại, thu nhỏ thêm một vòng rồi vùi sâu vào lòng Ánh Noãn, chỉ lộ ra đôi mắt tròn đen láy lấp lánh.
Ánh Dao nhìn cục bột đen trong lòng muội muội, ánh mắt khẽ lóe lên: "Nó có thể nói chuyện? Tiểu đoàn tử này không đơn giản đâu! Noãn Bảo, linh thú bình thường phải đến Nguyên Anh kỳ mới có thể mở miệng nói chuyện. Hiện tại cả muội và ta đều chưa có thực lực bảo vệ bản thân. Tu chân giới vốn dĩ tàn khốc, mọi thứ vẫn nên cẩn thận thì hơn."
Dứt lời, nàng vươn tay kéo tiểu hắc đoàn ra khỏi lòng muội muội, nâng lên trước mặt quan sát. Tiểu đoàn tử này thoạt nhìn còn chưa đạt đến Nguyên Anh kỳ.
"Nghe rõ đây, nếu ngươi gây nguy hiểm cho muội muội ta, ta liền hầm ngươi lên, bán manh cũng vô dụng đâu! Lại nói, ngươi có đáng yêu bằng Noãn Bảo nhà ta không hả?" Nàng vừa nói vừa lắc lắc tiểu hắc đoàn trong tay.
"Tỷ tỷ, ta biết rồi, biết rồi mà! Noãn Bảo chính là chủ nhân của ta!" Không Không ủy khuất đến mức mắt đen long lanh, tội nghiệp nhìn Ánh Dao cầu cứu.
Ánh Noãn vươn đôi tay mũm mĩm, giải cứu tiểu đoàn tử từ tay tỷ tỷ."Tỷ tỷ, nó tên là Không Minh, là một con hư không thú."
Ánh Dao liếc nhìn tiểu hắc đoàn, sau đó dứt khoát ném nó về lại trong lòng Ánh Noãn."Noãn Bảo, tỷ tỷ biết muội có những bí mật của riêng mình. Tỷ tỷ không hỏi, cũng không muốn biết, và muội cũng không cần phải nói cho tỷ tỷ. Tu chân giới là nơi mà một bí mật có thêm một người biết thì lại thêm một phần nguy hiểm, hiểu chưa?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


