[Ký chủ, có nhiệm vụ mới ạ.]
Tiểu Ái vẫn còn hơi e dè. Dù nó mới liên kết với ký chủ không lâu, nhưng đã bị ký chủ làm cho sợ hãi rồi.
Tư Điềm lười biếng hỏi:”Nhiệm vụ gì thế?”
[Nhiệm vụ xuất hiện: Cùng Quý Tri Nhạc hoàn thành bài tập của nhà trẻ - làm đèn lồng thủ công
Thời gian hoàn thành nhiệm vụ: Đếm ngược năm giờ.]
Tư Điềm:”Tôi đồng ý nhận nhiệm vụ.”
Tiểu Ái đang thấp thỏm lo sợ bỗng nghe thấy lời đáp ứng sảng khoái của nguyên chủ thì lập tức có cảm giác “thụ sủng nhược kinh”. Nó không nhịn được mà hỏi lại: "Thật sao ạ?"
Tư Điềm cười, vừa buộc tóc vừa nói: "Đương nhiên rồi."
Tiểu Ái cảm động quá chừng, không ngờ ký chủ lại hợp tác và tích cực nhận nhiệm vụ đến thế.
Vậy lời ký chủ nói sáng nay ở trên lầu có lẽ là thật, ban đầu do nó không chịu phối hợp, thái độ không tốt, nên ký chủ mới chọc phá nó.
Đây cũng là điều mà giáo viên đã dạy: hệ thống phải lạnh lùng và súc tích thì mới không bị ký chủ chèn ép, tiện lợi cho việc triển khai công việc sau này. Tiểu Ái thầm nghĩ, có lẽ thời đại đã khác, giờ cần một mối quan hệ hợp tác kiểu mới giữa ký chủ và hệ thống.
Chẳng hạn như ký chủ của nó bây giờ đã hiền lành hơn rất nhiều.
Tư Điềm sửa soạn xong thì tới gõ cửa phòng Quý Tri Nhạc.
Vài giây trôi qua, đứa bé chạy ra mở cửa, nhìn thấy Tư Điềm thì bé kích động muốn đóng cửa lại.
Tư Điềm dùng chân chặn cửa lại, đôi mắt cô rất tinh, liếc một cái đã thấy vụn khoai tây chiên còn sót lại bên mép Quý Tri Nhạc: "Con đang ăn vụng đồ ăn vặt đấy à."
Quý Tri Nhạc lắc đầu: "Con không có. Đây là phòng con, con không cần mẹ vào!"
Nhung bé mới chỉ ba tuổi rưỡi, không cản nổi mẹ. Tư Điềm mở tung cửa ra, quan sát toàn bộ căn căn phòng một lượt. Ngoài dự đoán, phòng của Quý Tri Nhạc khá sạch sẽ, hoàn toàn không có vẻ bẩn thỉu, bừa bộn thường thấy ở những đứa trẻ nghịch ngợm.
Trên bàn học vẫn còn một túi khoai tây chiên đang ăn dở, Tư Điềm nheo mắt lại, bước vào cầm lấy gói khoai.
Quý Tri Nhạc thấy mẹ làm vậy, bé rụt cổ lại, cảm thấy mông bắt đầu hơi đau.
Bé sẽ không phải một ngày bị đánh đến hai lần đi.
"Từ đâu ra?" Tư Điềm cầm gói khoai tây chiên hỏi.
Quý Tri Nhạc phồng miệng nhất định không nói, bé không thể làm lộ bà Phương , bà Phương vì lo cho bé nên mới đưa khoai tây chiên cho bé.
Tư Điềm nheo mắt lại, Quý Tri Nhạc lại có chút sợ hãi, lí nhí nói: "Con tự lấy."
Tư Điềm liền nghĩ rằng Quý Tri Nhạc tự mình giấu dù sao thì hồi nhỏ cô cũng hay giấu đồ ăn vặt mà.
“Không được ăn nữa, chờ đến trưa rồi ăn cơm.” Tư Điềm cầm gói khoai tây chiên đi.
Quý Tri Nhạc cắn chặt quai hàm, không nói lời nào.
Tư Điềm nói:”Có phải nhà trẻ có bài tập về nhà hay không? Mẹ sẽ làm đèn lồng cùng con.”
Quý Tri Nhạc trợn to mắt, bé không tin những lời mình vừa nghe, mẹ không chỉ không đánh bé, còn muốn làm đèn lồng với bé?
Nhưng Quý Tri Nhạc là một nhóc con rất có khí phách: "Con không cần đâu, con tự làm."
Tư Điềm khẽ cười: "Con biết làm à?"
Quý Tri Nhạc: "Con biết chứ, con làm giỏi lắm!"
Tư Điềm gật đầu: "Vậy để mẹ xem con làm nhé."
Quý Tri Nhạc lại héo xuống.
Tư Điềm cười, hỏi thẳng: "Làm đèn lồng trong phòng con à?"
Quý Tri Nhạc lí nhí: "Phòng trẻ em..."
Lúc đến phòng cho bé, Tư Điềm thuận tiện đặt bịch khoai tây vào phòng mình, Quý Tri Nhạc chỉ thấy cô vào rồi ra, không thấy bịch khoai tây nữa, bé mới hỏi: “Khoai tây của con đâu rồi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







