Quý Ninh Nhất vào phòng thay đồ, còn Tư Điềm thì đứng bên ngoài chờ. Tranh thủ lúc này, cô lên mạng tìm kiếm hình ảnh những cậu bé mặc đồ Ultraman.
"Trông thật năng động và đáng yêu!" Cô nghĩ, "Quý Ninh Nhất mặc chắc chắn còn dễ thương hơn."
Quý Ninh Nhất bước ra, mặt cậu hơi đỏ, tay không tự nhiên kéo kéo quần áo, trông có vẻ ngượng ngùng. Cậu ngẩng đầu nhìn Tư Điềm, đôi mắt đen láy ướt át, gọi: "Mẹ!"
Trái tim Tư Điềm lập tức bị cảnh tượng đáng yêu này đánh gục. Cô dang hai tay, ôm chầm lấy Quý Ninh Nhất: "Ninh Nhất đáng yêu quá!"
Cô phải chụp lại khoảnh khắc này!
Mặt Quý Ninh Nhất càng đỏ hơn. Trong vòng tay mẹ thật ấm áp, và mùi hương từ mẹ thật dễ chịu.
Thực ra, Quý Ninh Nhất không thích bộ đồ này lắm. Cậu không thích màu đỏ như vậy, cũng không thích xem phim Ultraman. Cậu thấy bộ đồ này rất trẻ con.
Nhưng nếu mẹ thích, cậu sẽ mặc cho mẹ xem.
Trên đường trở về, Tư Điềm lướt xem những bức ảnh vừa chụp cho Quý Ninh Nhất.
Cậu bé mặc đồ Ultraman trông vừa thú vị lại vừa đáng yêu. Cô chọn vài tấm ưng ý để lưu lại, còn lại thì xóa đi.
Quý Ninh Nhất đã mặc lại bộ quần áo ban đầu, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Tư Điềm.
Lúc đầu giữa hai người vẫn còn một khoảng trống khá lớn nhưng chỉ một lát sau, Quý Ninh Nhất đã chậm rãi nhích gần về phía cô. Cuối cùng cậu cũng có thể ngồi sát bên cạnh Tư Điềm, bàn tay nhỏ bé của cậu ngập ngừng đưa ra rồi nhẹ nhàng dựa vào bả vai cô.
"Mẹ ơi, cây nạng con đã nhờ dì đặt ở phòng nhỏ trên lầu hai rồi ạ," Quý Ninh Nhất nói.
Tư Điềm hỏi: "Tại sao cây nạng ban đầu lại ở trong phòng mẹ vậy?"
Cô không có ký ức của nguyên chủ, nhưng Quý Ninh Nhất và nguyên chủ đã sống chung dưới một mái nhà nhiều năm, chắc hẳn cậu bé biết nhiều hơn cô.
Quý Ninh Nhất đáp:”Trước đây chân mẹ bị gãy chân, nên phải dùng nạng ạ.”
Tư Điềm không nghĩ tới còn có chuyện này, nhưng cô không hề cảm thấy cơ thể có gì khó chịu: "Ninh Nhất còn nhớ chính xác là mẹ bị ngã vào lúc nào không?"
Quý Ninh Nhất nói: "Là ngày hôm sau sinh nhật ba tuổi của Tri Nhạc ạ."
Nói xong, Quý Ninh Nhất lo lắng nhìn cô: "Chân mẹ còn đau không ạ?"
Nói xong Quý Ninh Nhất khẩn trương mà nhìn nàng: “Mụ mụ chân còn đau không?”
Tư Điềm lắc đầu:”Mẹ không sao. Ninh Nhất à, con không cần phải lo lắng cho mẹ như vậy đâu. Mẹ là người lớn mà.”
Quý Ninh Nhất nghiêm túc nói: “Mẹ là con gái, con là con trai. Con trai thì phải bảo vệ con gái mà.”
Tim Tư Điềm mềm nhũn, cô xoa xoa mặt cậu bé: "Con đã bảo vệ mẹ rất tốt rồi."
Cô đã sống 23 năm ở kiếp trước mà chưa từng có người đàn ông nào nói rằng sẽ bảo vệ cô một cách nghiêm túc. Không ngờ sau khi xuyên không, lại là một cậu bé 6 tuổi nói điều đó, và cậu bé còn nói rất chân thành.
Tư Điềm mua không ít thứ, cả hai tay đều xách đầy túi. Đồ vật không nặng nhưng lại đủ loại.
Quý Ninh Nhất chủ động muốn giúp đỡ:”Mẹ ơi, con giúp mẹ xách nhé."
Thấy thái độ tích cực làm việc của đứa trẻ, Tư Điềm cũng đưa cho cậu một ít đồ, số còn lại thì chuyển qua tay kia nên có một bên tay đang tương đối rảnh rỗi.
Tư Điềm dùng bàn tay trống nắm lấy tay Quý Ninh Nhất. Dưới ánh nắng ấm áp nhưng không quá gay gắt, khóe môi cô khẽ cong lên: "Thế là có một tay để dắt Ninh Nhất rồi!"
Khóe môi Quý Ninh Nhất nở một nụ cười, cậu bé siết chặt tay cô.
Hai người tay trong tay bước đến cổng biệt thự, liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc vọng ra từ bên trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)