"Bằng Bằng!" Lý Ngọc Phân hơi bối rối đưa tay ôm đứa bé từ trong tủ lạnh ra, trong nháy mắt chạm tay vào con trai, chỉ cảm thấy giống như đang ôm một khối băng lớn, lúc này là mùa hè nhưng chị không nhịn được mà rùng mình một cái.
Lúc này trái tim treo cao của Lý Ngọc Phân mới rơi xuống, sau đó nước mắt lập tức tuôn ra, "Bằng Bằng, con sao vậy, con đừng hù dọa mẹ mà!""Chị Ngọc Phân đừng hoảng hốt, em sẽ gọi điện thoại cho anh Phương, để anh ấy nhanh chóng lái xe đưa đứa bé đến bệnh viện.
" Lạc Văn Thư an ủi, sau đó thả tay đẩy cửa tủ lạnh ra.
Cũng lúc đó, Lạc Văn Thư thấy được phía nghiêng bên trong tủ lạnh, một cô bé mặc váy hồng cũng nằm trong đó, một đôi mắt oán độc, nhìn chằm chằm vào cô.
Lạc Văn Thư hơi cong môi, trả lại bằng một nụ cười mỉm.
Cửa tủ mất đi chống đỡ, một tiếng "ầm" vang lên, sau đó đóng lại.
"Anh Phương, là em, Tiểu Lạc, tìm được Bằng Bằng rồi, chẳng qua tình huống không tốt lắm, anh nhanh lái xe đến dưới lầu đi, em và chị Ngọc Phân lập tức mang Bằng Bằng xuống! "Ở bên ngoài giọng nói này truyền đến, nghe vào rất bình tĩnh, hình như không sợ hãi chút nào.
Cô bé mặc váy hồng ngồi trong tủ lạnh bị vứt, vốn dĩ trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy thù hận, giờ phút này lại có chút mê mang.
Vốn dĩ vẻ mặt tương đối quỷ dị, nhưng mặt ngoài nhìn vào vẫn giống cô bé bình thường, mà giờ phút này đã hoàn toàn làm cho người ta cảm thấy sợ hãi, chỉ thấy toàn thân thể sưng phù lên, da thịt trở nên trắng bệch, giống như bị ngâm nước qua lâu, còn có dấu vết bị thối rửa.
Váy hoa nhí màu hồng trên người cũng trở nên bạc màu, phía trên váy hoa nhí, đã xuất hiện những vết dơ bẩn, nhìn rất bẩn thỉu.
Tí tách! Có giọt nước không ngừng từ trên tóc trên người cô bé nhỏ xuống, vốn dĩ bên trong tủ lạnh khô ráo, lại xuất hiện một bãi nước đóng.
Nó tức giận.
Gương mắt tái nhợt sưng vù, ngũ quan vặn vẹo đáng sợ, quơ hai tay gào vào cánh cửa tủ lạnh.
Nó muốn đi ra ngoài nhấn chìm người phụ nữ nhiều chuyện kia!----Trong thời gian Lạc Văn Thư gọi điện thoại, tay trái của cô vẫn luôn đặt trên nắp của tủ lạnh cũ.
Nhìn thì động tác của cô rất tùy ý, tất nhiên trên thực tế cũng không dùng sức gì, cũng chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên đó mà thôi.
Dưới tay có chút xíu chấn động, đó là ảnh hưởng của lực lượng quỷ đị đối với thực tế.
Xem ra thứ bên trong rất tức giận, bạo phát ra oán niệm mãnh liệt như vậy, không ngừng đập tay vào cửa tủ lạnh cũ, định đi ra ngoài.
Năng lượng của thứ này lớn không thể tưởng tượng nổi, dưới tình huống như vậy, cho dù có mấy người trưởng thành thân thể cường tráng, dùng hết sức, cũng không có khả năng đè chặt cửa tủ lạnh cũ này, không thể ngăn cản thứ bên trong muốn xông ra ngoài.
Nhưng thứ này lại gặp phải Lạc Văn Thư, vẻn vẹn chỉ dùng một tay! Không, nói chính xác hơn là, chân chính ra sức, chỉ có ngón trỏ.
.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Hay.
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)