Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Niên Đại Văn Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

Trong sân nhỏ của nhà họ Trịnh người đến người đi mỗi ngày, lũ trẻ vô tư chơi đùa, giẫm chết mấy cây ớt vừa mới trồng trong sân.

Phát hiện ra chuyện này, Trần Vân còn chưa nói gì, Thiết Trụ lại dần dần không dẫn bạn đến nữa.

Gần đây, địa vị của Thiết Trụ trong các cậu bé dưới mười tuổi ở thôn Tiền Sơn đã tăng lên, trước kia vì yếu tố tuổi tác và gia đình, khi chơi trò chơi với người khác cậu luôn phải đóng vai địa chủ và thổ phỉ.

Có bức ảnh Trịnh Vệ Hoa mặc quân phục, hiện tại cậu được đổi làm Bát Lộ[1], còn lần đầu tiên được làm tư lệnh viên.

[1]Bát Lộ: là một nhân vật trong phim Tiểu Bát Lục sản xuất năm 1973.

Được người khác tán tụng, Thiết Trụ vô cùng vui vẻ chơi mấy ngày, da dẻ rám đi mấy tông.

Trần Vân còn có chút lo lắng cậu chơi vui quá khi đi học sẽ không tập trung học tập được, kết quả chưa khai giảng thì cậu đã không ra ngoài nữa.

Trần Vân có chút tò mò: "Tại sao không ra ngoài chơi nữa?"

Thiết Trụ đang cầm cuốn sách, tuổi còn nhỏ đã đã toát ra khí chất ‘nhìn thấu hồng trần’: "Thật nhàm chán."

Trước đây, khi bị bài xích thì rất muốn được công nhận, bây giờ khi được công nhận, cảm giác cũng vẫn như vậy.

Thiết Trụ làm xong một bài toán, mắt nhìn ảnh chụp bày bên tay.

Bức ảnh đã bị rất nhiều người sờ qua, bề mặt có chút sờn, bây giờ cậu và Nhị Nữu cũng không dám tùy tiện chạm vào.

Đối với kết quả này, Thiết Trụ có hơi ảo não, hối hận bản thân vì khoe khoang mà dẫn nhiều người về nhà như vậy.

Cha và bọn họ không liên quan gì đến nhau, cho bọn họ xem ảnh chụp làm gì?

Sau khi Trần Vân viết xong bản thảo ngày hôm đó, lúc cô hoạt động bả vai thì nhìn thấy động tác của Thiết Trụ.

Bức ảnh không được bọc lại nên quả thật bị sờn hơi nhanh. Hôm trước cô đến thị trấn định mua một khung ảnh, nhưng người bán hàng nói trong thị trấn không có, phải đến huyện mới mua được.

Nghĩ đến huyện thành, trong lòng Trần Vân lay động, nghe nói trên huyện mở một tiệm chụp ảnh, cô có nên mang mấy đứa trẻ đi chụp vài tấm ảnh gửi cho Trịnh Vệ Hoa không?

Sau khi Trần Vân có ý nghĩ này thì đã hỏi qua ý kiến của bọn trẻ, ngoại trừ Thiết Đản chưa hiểu chuyện ra thì hai đứa trẻ còn lại đều rất vui, cho nên chuyến đi đã được quyết định xong.

Đợi đến ngày phải đi chụp ảnh, trời còn chưa sáng cả nhà đã dậy, thay quần áo chỉnh tề nhất, ăn cơm qua loa rồi xuất phát.

Đi từ thôn Tiền Sơn đến thị trấn phải mất hơn một giờ, bọn họ muốn đi lên thị trấn rồi ngồi xe đến huyện thành.

Lúc xuất phát, Trần Vân ôm Thiết Đản, Thiết Trụ và Nhị Nữu tay trong tay.

Nhị Nữu tuổi còn nhỏ, thân thể gầy yếu, không đi được bao lâu liền đi không nổi nữa. Trần Vân cũng vậy, thằng nhóc Thiết Đản này thật sự quá nặng, cánh tay cô cũng không còn khí lực.

Miệng cậu bé động vài cái, chảy chút nước miếng ra: "Bế!”

"Tự mình đi.”

Thiết Trụ ghét bỏ nói.

Em trai giương tay một hồi, cảm thấy có chút mệt mỏi, lớn tiếng thở dài một hơi, thu tay tựa vào người anh trai, ngáp một cái.

"Này!” Thiết Trụ không chuẩn bị, lúc em trai dựa vào thiếu chút nữa đứng không vững, thân thể lung kay một chút, biểu tình rất là tức giận, giơ tay muốn đánh cho em trai một trận, ngẫm lại vẫn không làm như vậy.

Trần Vân ở một bên nhìn trò cười, cô nghỉ ngơi một hồi, cảm giác khôi phục chút khí lực, lắc cánh tay vẫn bủn rủn như trước đi tới: "Nào, chúng ta đi tiếp.”

Thiết Trụ nhìn cô ôm em trai, bộ dáng có chút cật lực, liền nói: "Bà để Thiết Đản tự mình đi!”

Trần Vân nói với cậu: "Thiết Đản còn nhỏ, xương cốt còn mềm, tự mình đi thế nào được?”

Cô đi ở phía trước, hai đứa trẻ nắm tay nhau ở phía sau.

Nhị Nữu nhìn về phía trước, em trai nằm sấp trên vai cô ngủ thiếp đi, nhịn không được lộ ra thần sắc hâm mộ.

Cả nhà vừa đi vừa nghỉ, sau khi ra khỏi thôn trời đã sáng, con đường dưới chân trở nên rộng rãi hơn.

Hôm nay thời tiết không tệ, vạn dặm không mây, mặt trời buổi sáng không có bao nhiêu sức mạnh, gió se se lạnh thổi tới.

Trần Vân dừng ở ven đường nghỉ ngơi, sờ sờ tay Nhị Nữu: "Có lạnh hay không?”

Nhị Nữu lắc đầu, đưa tay ra cho cô sờ, sau đó vẫn nắm lấy.

Nghỉ ngơi được một nửa, hướng cổng làng có một chiếc máy kéo đang lái đến, máy kéo lái đến trước mặt bọn họ thì dừng lại, người ngồi lái xe thăm dò hỏi: "Tiểu Trần, sao lại mang bọn nhỏ ra ngoài?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc