Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Niên Đại Văn Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

Cậu đang đeo cái túi màu vàng mà mấy hôm trước Trần Vân mua được tấm vải ở trên trấn, giá 3 hào, cô tự tay may nó, bởi vì may vá thêu thùa không tốt nên hình dáng của chiếc túi trông hơi méo mó, nhưng cũng được coi là một phần hiếm trong trường.

“Đến đón con tan học.”

Trần Vân xoa đầu Thiết Trụ.

Thiết Trụ lắc đầu, ngăn không cho cô xoa.

“Không phải là tôi không biết đường.”

“Biết là một chuyện, mẹ muốn đón con lại là một chuyện khác. Hơn nữa cũng không phải ngày nào cũng đón, chỉ là mẹ muốn chúc mừng ngày đầu tiên con đi học.”

Thiết Trụ dẩu môi nhìn cô, quay đầu lại như không có chuyện gì xảy ra, điềm nhiên đi về phía trước: “Thế thì được, ngày mai đừng đến nữa.”

“Con nghĩ mẹ ngày nào cũng rảnh rỗi như vậy sao?”

Trường học cho tan học sớm, lúc này ánh nắng vẫn rất chói chang, da đầu bị chiếu nóng hầm hập.

Trần Vân hái lá sen từ trong ao đội lên đầu, che trên trán Thiết Trụ, hỏi cậu hôm nay đi học cảm thấy như thế nào: “Cô giáo dạy cái gì?”

Thiết Trụ nhớ lại và kể lại từng câu một. Đại khái là ngữ văn, nhận biết một vài con số, toán học học được mức độ phép cộng trong khoảng 5.

Đứa nhỏ có hơi không bằng lòng đối với việc này: “Cô giáo dạy những thứ quá đơn giản."

Rõ ràng nghe một lần sẽ hiểu, nhưng lại nói đi nói lại nhiều lần.

“Con nghe hiểu, không có nghĩa là những bạn khác cũng hiểu." Trần Vân nói với cậu: “Mục đích giảng dạy của giáo viên là làm cho hầu hết học sinh đều có thể nghe hiểu được."

Thiết Trụ “hừ” một tiếng, xem ra có vẻ không vui.

***

Ăn xong bữa tối trời vẫn còn sáng.

Trần Vân giúp hai đứa nhỏ tắm rửa, đi ra nhìn thấy Thiết Trụ ngồi trên ngưỡng cửa, liền hỏi: “Giáo viên không giao bài tập về nhà sao?”

Đứa nhỏ ngẩng đầu, có chút khó hiểu: “Bài tập là cái gì."

Trần Vân: “… Chính là nhiệm vụ sau giờ học mà giáo viên giao."

“Không có."

Thế này thì cũng thật thoải mái.

“Thế thì con chuẩn bị trước môn học ngày mai sẽ học đi."

Việc hình thành thói quen ôn tập và chuẩn bị bài rất quan trọng, hiện tại cô đang rất nhàn rỗi, có thể dạy cậu biết thêm hai chữ.

Kết quả Thiết Trụ lại lắc đầu: “Không có sách."

“Không có sách?” Trần Vân kinh ngạc, trước khi báo danh đúng thực là trường không phát sách, nhưng cô cho rằng sau khi khai giảng nhất định sẽ phát: “Vậy con ở trên lớp học như thế nào?”

“Cô giáo giảng, chúng tôi nghe."

Trần Vân túm lấy cậu: “Không có sách cũng không sao, mẹ sẽ dạy con."

Giáo viên ngữ văn hôm nay đã dạy chính tả từ một đến mười, Trần Vân yêu cầu Thiết Trụ chép lại mỗi từ 50 lần.

Thiết Trụ trợn tròn mắt, vẻ mặt không tin nổi: “Tại sao tôi phải chép lại mấy cái này?”

“Để tăng cường trí nhớ.”

Trần Vân giao nhiệm vụ xong thì ngồi đối diện dựa vào bàn viết lách.

Thiết Trụ buộc phải làm.

Phải viết một từ 50 lần, ngẩng đầu phát hiện mẹ kế làm gì ở đối diện, cậu ngẩng đầu liếc mắt nhìn, chỉ thấy chữ dày đặc trên giấy.

“Bà viết thư cho cha à?”

“Hả” Trần Vân không nghe rõ.

Thiết Trụ lại hỏi lần nữa: “Viết thư cho cha à?”

“Không phải.” Trần Vân ngẩng mặt nhéo cổ: “Mẹ đang viết truyện.”

“Truyện?”

“Đúng vậy, sau khi viết xong bản thảo thì nộp cho nhà xuất bản, nếu đạt thì sẽ nhận được phí viết bản thảo.”

Sau khi tốt nghiệp đại học Trần Vân vào làm biên tập cho một nhà xuất bản, có rất nhiều kinh nghiệm viết một câu truyện hay.

Trong thời đại ngày nay, một người phụ nữ nông thôn với học vấn trung học phổ thông, muốn tìm được công việc có thể kiếm tiền không phải là chuyện dễ. Trần Vân dự định đi theo con đường viết lách, chỉ cần chú ý không gặp một vài điểm quá giới hạn sẽ có thể kiếm được chút tiền tiêu vặt.

Như vậy đáng tin hơn là ở nhà và được nuôi bởi một người đàn ông lạ.

Nghe nói viết sách có thể kiếm tiền, Thiết Trụ lập tức có hứng thú: “Tôi cũng viết sách."

“Con?” Trần Vân buồn cười: “Một, hai, ba, bốn, năm viết đi viết lại à?”

Thiết Trụ nghe ra là đang cười nhạo cậu, liền tức giận, nhìn cô chằm chằm: “Tôi nhất định sẽ giỏi hơn bà."

“Được, con giỏi.” Trần Vân gọt bút chì: “Nhưng đó là chuyện của sau này, hiện tại nên làm bài tập thật tốt đi, chăm chỉ học tập mới có thể thực hiện được ước mơ."

Đứa nhỏ chộp lấy bút, dẩu môi tiếp tục làm bài tập, không bằng lòng: “Người khác đều không cần viết."

Trần Vân dỗ cậu: “Bởi vì người khác không có chí hướng lớn giống như con.”

***

Cuộc sống tiểu học của Thiết Trụ chính thức bắt đầu, trường học 8 giờ vào lớp, cậu dậy lúc 5-6 giờ, trước tiên chạy xuống chân núi nhặt những bó củi rồi về ăn sáng, rồi đến trường với chiếc cặp sách trống trên lưng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc