Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Hào Môn: Mỹ Nhân Bệnh Tật Thích Gây Chuyện Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Thịnh Hạ giả vờ đắm chìm trong tập tranh nhưng thực ra đã thu hết màn tương tác của hai người vào mắt, khóe môi cô khẽ nhếch lên. Quả nhiên, bắt nạt "chuột lang nhỏ" thú vị thật đấy. Người nhà họ Phong đúng là rất có ý tứ, hay nói cách khác, đều đặc biệt dễ trêu chọc.

Hệ thống: [... Cho nên cô mới đặc biệt tích cực với loại nhiệm vụ này phải không?]

Dưới lầu, hầu gái kích động kể lại chuyện "tứ tiểu thư chủ động đề nghị làm móng cho phu nhân" với quản gia. Quản gia sững sờ một lát rồi cũng vui mừng đến mức muốn lau nước mắt: "Tôi biết mà, phu nhân có thể làm được..."

Phong Cảnh Húc vừa mới nguôi giận nghe thấy tin này thì không nhịn được trợn mắt nghi ngờ: "Chắc chắn là người đàn bà kia cưỡng ép cô út rồi. Cô út làm gì biết làm móng, sao có thể chủ động làm cho Thịnh Hạ được?"

"Sao có thể chứ?" Quản gia lập tức phủ nhận với ánh mắt không tán thành: "Phu nhân dịu dàng như vậy, tuyệt đối không bao giờ bắt nạt tứ tiểu thư đâu."

Phong Cảnh Húc: "..."

Dịu dàng? Cái người mặt dày vô liêm sỉ như Thịnh Hạ mà dùng từ "dịu dàng" thì đúng là sỉ nhục từ ngữ đó quá rồi!!

Tại phòng vẽ tầng 5.

Phong Thiều Uẩn tuy chưa từng làm móng nhưng khiếu thẩm mỹ cơ bản vẫn có. Ban đầu cô ấy rất căng thẳng, nhưng khi làm theo giáo trình từng chút một và phát hiện ra việc này khá dễ dàng, cô ấy dần thả lỏng hơn. Thực ra với cô ấy, việc Thịnh Hạ đưa ra yêu cầu còn đỡ hơn là cứ ngồi im nhìn chằm chằm vào mình.

Tay Thịnh Hạ trắng nõn mềm mại, ngón tay thon dài xinh đẹp dưới ánh đèn, khiến người ta không nỡ để xuất hiện bất kỳ tỳ vết nào. Phong Thiều Uẩn nghiêm túc sơn móng cho cô, khi vẽ những bông hồng đang nở, cô ấy còn tỉ mỉ điểm thêm những giọt sương long lanh. Kỹ thuật xuất sắc này khiến cặp song sinh đang vẽ tranh cũng bị thu hút, tò mò vây quanh.

"Oa, đẹp quá đi, cô út thật sự lợi hại quá!"

Đặc biệt là Phong Húc Nhiễm, ánh mắt cô bé nhìn cô út trở nên nóng rực, sáng lấp lánh. Cô bé cũng muốn có một bộ như vậy!

Nhóc con theo bản năng gật đầu.

Thịnh Hạ ôm mặt mãn nguyện: "Mẹ cũng thấy mẹ rất đẹp, cảm ơn lời khen nhé."

Phong Húc Nhiễm trợn tròn mắt tức giận: "Ai... ai khen bà đẹp chứ, tôi đang khen cô út vẽ đẹp mà!"

Thấy Thịnh Hạ phớt lờ rồi ậm ừ cho qua chuyện, cô bé bĩu môi, túm lấy ống tay áo cô út rồi cố ý khen lớn: "Cô út ơi, cô thật sự rất giỏi, không chỉ vẽ tranh mà vẽ móng cũng rất đẹp nữa! Đúng không Sâm Sâm?"

"Cô út vẽ đẹp lắm ạ."

Phong Húc Sâm gật đầu, nghĩ ngợi một chút rồi thành thật bổ sung: "Nhưng mẹ kế cũng đẹp mà."

Phong Húc Nhiễm: Đồ phản bội!

Chưa từng được ai khen ngợi thẳng thắn như vậy, Phong Thiều Uẩn bị vây quanh bởi những lời tán dương khiến đầu óc choáng váng, mặt nóng bừng lên, chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó để chui vào.

"Mẹ thích nhất là trẻ con thành thật, không biết nói dối đấy."

Thịnh Hạ cười xoa đầu Phong Húc Sâm rồi vẫy tay: "Sắp đến giờ cơm tối rồi, không quấy rầy cô út nữa, chúng ta đi thôi."

Phong Húc Nhiễm: "?"

Quay đầu nhìn ra cửa sổ, trời quả nhiên đã tối. Cô bé nhẩm lại xem cả buổi chiều mình đã làm gì. Rõ ràng nói là đi nghe kể chuyện mà đến giờ vẫn chưa biết kết cục, nói là để cô út dạy vẽ thì thời gian lại bị bà ta chiếm dụng hết... Đến bây giờ đã phải đi ăn cơm rồi!

"Người đàn bà xấu xa... đồ lừa đảo đại tài!"

Phong Húc Nhiễm bấm ngón tay tính thời gian, tức muốn chết. Nhưng khi cô bé định lên tiếng buộc tội thì thấy em trai đã quên béng mục đích ban đầu, đang tích cực đẩy xe lăn cho mẹ kế đi ra ngoài.

A a a a cái đồ phản bội! Cái đồ não cá vàng!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc