Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Hào Môn: Mỹ Nhân Bệnh Tật Thích Gây Chuyện Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

Một "cục bột nếp" mềm mại chủ động dâng tận tay cho bạn bắt nạt, ai mà chịu đựng nổi cơ chứ?

Thế là Thịnh Hạ liền thuận theo tự nhiên, bế xốc cậu bé vào lòng rồi vò loạn mái tóc xoăn tự nhiên của cậu bé một trận tơi bời. Nhìn Phong Húc Nhiễm bên cạnh sốt ruột đến mức giậm chân, cô mới lạnh lùng đẩy tiểu gia hỏa đang ngơ ngác kia về phía cửa rồi ra lệnh: "Xong rồi, khóc đi."

Ngay cả hệ thống cũng nhịn không được thở dài: [Ký chủ, hành vi của cô đúng là quá "tra" mà.]

Vẫn còn dư vị cảm giác mềm mại nơi bàn tay, Thịnh Hạ giả vờ như không nghe thấy.

Nhưng Phong Húc Sâm lại hoàn toàn không cảm thấy như vậy. Đôi mắt cậu bé sáng lấp lánh, vừa che khuôn mặt đỏ bừng vừa nhảy cẫng lên trước cửa, để lộ nụ cười hạnh phúc: Mẹ kế chắc chắn là thích mình rồi, vừa nãy bà ta còn chủ động ôm Sâm Sâm mà! Hơn nữa mẹ kế còn thơm và mềm mại nữa... Vòng tay của mẹ chắc chắn là giống như vậy, đúng không?

Càng nghĩ càng thấy vui sướng, cậu bé chợt nhớ đến nhiệm vụ mẹ kế giao cho, liền lập tức nghiêm túc lại. Đây là nhiệm vụ chỉ mình cậu bé mới hoàn thành được, nhất định phải làm thật tốt!

Phong Húc Sâm nắm chặt nắm tay nhỏ, nỗ lực hít một hơi thật sâu, mới nhịn được vài giây đã "òa" một tiếng khóc lớn: "Oa oa... Cô út ơi cứu mạng với…"

Tuy rõ ràng là giả khóc nhưng qua cánh cửa đóng kín, âm thanh nghe không rõ lắm, chỉ mơ hồ nghe thấy tiếng kêu cứu mạng. Chẳng bao lâu sau, cánh cửa đã bị vội vàng đẩy mở.

Thịnh Hạ chỉ cần nhìn thoáng qua đã hiểu vì sao nguyên chủ lại đố kỵ với cô em chồng này đến vậy.

Cô gái trẻ có ngũ quan tinh tế, thanh tú nhưng gương mặt tái nhợt và cứng nhắc, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào. Mái tóc đen hơi rối gần như che khuất đôi mắt. Tư thế của cô ấy lúc này đầy vẻ phòng bị và lẩn tránh, cả người toát ra sự u sầu, nhút nhát.

So với một nguyên chủ luôn giả bệnh để tranh giành sự chú ý thì bất cứ ai cũng thấy Phong Thiều Uẩn mới là người thực sự đang kháng cự và khép kín. Vì vậy ngay từ cái nhìn đầu tiên, "Thịnh Hạ" trước kia đã định sẵn là không bao giờ thích cô gái này nổi.

Phong Thiều Uẩn mở cửa hoàn toàn bằng sự thúc đẩy nhất thời. Khi thấy tổ hợp Thịnh Hạ và cặp song sinh, cô ấy lập tức đứng hình, không biết phải làm sao. Cô ấy nắm chặt tay nắm cửa, những ngón tay lạnh ngắt run rẩy. Cô em chồng này không dám nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng chán ghét của chị dâu, chỉ muốn hỏi đứa trẻ bị làm sao nhưng miệng lại không mở ra nổi, cảm giác nghẹt thở đến mức không dám hít thở.

Nhạy bén nhận ra tình trạng của cô ấy, Thịnh Hạ nhướng mày. Cô điều khiển xe lăn lùi lại phía sau, lấy một tư thế nhún nhường, ngước đầu mỉm cười nhẹ nhàng: "Bọn trẻ muốn xem phòng vẽ của em, không biết có tiện không?"

Nhận thấy Thịnh Hạ đang ngồi xe lăn, giọng điệu lại vô cùng dịu dàng, vô tội, cộng thêm hai đứa nhỏ đang ngước nhìn mình đầy mong đợi. Phong Thiều Uẩn sững sờ, mím môi chần chừ. Cô ấy không hề nhận ra cơ thể vốn đang căng cứng của mình lúc này đã dần thả lỏng.

Cô ấy hé môi nhưng chỉ phát ra những âm thanh không rõ nghĩa. Trầm mặc một lúc mới chậm rãi né sang bên cạnh, ra hiệu cho lũ trẻ vào trong.

Thế nhưng cặp song sinh rõ ràng không hiểu ý, thấy vẻ mặt không cảm xúc của cô út, chúng sợ hãi rụt người lại phía sau. Phong Thiều Uẩn lại nắm chặt tay nắm cửa hơn.

Người nhà họ Phong đúng là ai cũng có vấn đề, đã khép kín lại còn không giao lưu với nhau, thật thú vị.

Cặp song sinh ngây người, ngơ ngác nhìn Thịnh Hạ bò đi với tốc độ rùa bò, từng chút từng chút một. Hóa ra không phải cô út không thích chúng, mà là không muốn cho mẹ kế vào? Đặc biệt là Phong Húc Nhiễm, nhìn cô út mà đột nhiên nảy sinh cảm giác "cùng chung kẻ địch".

Hệ thống lúc này cũng vô cùng thắc mắc: [Ký chủ, sắp hoàn thành nhiệm vụ rồi, sao cô lại…]

"Yên tâm đi, cô ấy sẽ đuổi theo thôi."

Thịnh Hạ thong thả đáp. Cô sợ nếu mình cứ thế xông vào, cô gái kia sẽ nín thở đến ngất xỉu mất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc