Người giàu rất biết hưởng thụ, đặc biệt là về phương diện ăn, mặc, ở, đi lại.
Nguyễn Linh nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, ngắm nhìn những hoa văn phức tạp trên trần nhà.
【Tiếc quá, vừa rồi cô nên nhân cơ hội này bày tỏ sự quan tâm đến con chồng một chút để tăng độ thiện cảm chứ.】
Nguyễn Linh: "Có ích gì không? Để lúc tôi ly hôn, nó khuyên bố nó chia thêm cho tôi ít tiền chắc?"
【... Cũng không phải là không thể.】
Nguyễn Linh: "Tôi thấy vẫn nên trông cậy vào bản thân thì đáng tin hơn. Nhắc đến chuyện này, tôi có công việc gì không?"
【Đã từng có, nhưng sau khi kết hôn với Diệp Cảnh Trì, cô đã nghỉ việc rồi.】
Nguyễn Linh: "Đáng tiếc."
Hệ thống an ủi cô: 【Không sao, đó chỉ là một công việc văn phòng bình thường thôi. Lương của cô rất thấp, quan hệ với đồng nghiệp cũng chẳng ra sao.】
Nguyễn Linh: "Vậy thì càng đáng tiếc."
【?】
Nguyễn Linh: "Tục ngữ có câu, áo gấm không về làng thì chẳng khác gì đi đêm. Bây giờ tôi đã trở thành phu nhân hào môn, vậy mà không thể khoe khoang trước mặt đám đồng nghiệp đáng ghét, thật chẳng có gì thú vị."
【...】
Nguyễn Linh hỏi hệ thống một số câu hỏi liên quan đến bố của nguyên chủ là Nguyễn Minh Vĩ, nhưng câu trả lời nhận được đa số là thông tin không rõ ràng.
Nghĩ cũng đúng, là một nhân vật phụ làm nền, tác giả viết rõ tình hình của bản thân cô đã là tốt lắm rồi.
Hiện nay Nguyễn Linh có ba lựa chọn: chuyên tâm làm phu nhân toàn thời gian, tìm một công việc như nguyên chủ trước đây, hoặc là...
Nguyễn Linh nghĩ đến ước mơ trước khi xuyên không của mình — mở một studio nhiếp ảnh.
Thời đại học, sở thích lớn nhất của cô là nhiếp ảnh, cô cũng từng kiếm được một khoản thu nhập phụ nhờ việc này, tiếc là vì nhiều yếu tố thực tế mà không thể tiếp tục.
Bây giờ cô có thời gian, có tiền, chẳng phải là cơ hội tốt để bù đắp tiếc nuối sao?
Vật chất là nền tảng của mọi thứ, những việc bản thân luôn muốn làm mà không dám làm, sau khi có thân phận phu nhân hào môn, cuối cùng cũng có dũng khí để thử sức.
Kiếp trước Nguyễn Linh đã tìm hiểu qua, một studio nhiếp ảnh quy mô nhỏ thì một người có thể lo liệu được, chuẩn bị ban đầu cũng không quá phức tạp, khó khăn chính nằm ở việc quảng bá và nguồn khách hàng.
Tuy nhiên cô vẫn chưa rõ thế giới trong cuốn tiểu thuyết này có gì khác biệt so với thế giới cô sống trước đây hay không, vì vậy cần phải nghiên cứu thêm, tốt nhất là đi khảo sát thực tế một chuyến.
Nghĩ xong những điều này, Nguyễn Linh lập tức bắt đầu tìm kiếm tư liệu trên mạng.
Nguyễn Linh đã hỏi quản gia, công việc của Diệp Cảnh Trì rất bận rộn, gần như không bao giờ ăn tối ở nhà, thường rất muộn mới về đến nhà.
Điều này đúng ý Nguyễn Linh, cô chỉ mong ngày nào cũng không phải chạm mặt đối phương.
Còn về cậu con chồng kia, đoán chừng cũng sẽ không chủ động xuất hiện trong tầm mắt cô, thế nên cũng bị Nguyễn Linh quăng ra sau đầu.
Vì có thể thử sức với ước mơ cũ, Nguyễn Linh rất hứng thú tra cứu tài liệu, đến khi sực tỉnh thì đã hơn mười một giờ đêm.
Nguyễn Linh cảm thấy hơi đói, thế là bước ra khỏi phòng ngủ, định xuống lầu tìm chút gì đó ăn.
Đẩy cửa đi được vài bước, Nguyễn Linh phát hiện cánh cửa thư phòng ở cuối hành lang khép hờ, đèn vẫn sáng.
Phòng của người làm ở tầng một, phòng ngủ và thư phòng của Diệp Hủ đều ở tầng ba, nghĩa là — người ở trong căn phòng đó đa phần là Diệp Cảnh Trì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)