【Người gọi điện là bố cô, Nguyễn Minh Vĩ, còn Nguyễn Hạo Sâm mà ông ta nhắc đến là em trai cùng cha khác mẹ của cô. Nguyễn Minh Vĩ gần bốn mươi tuổi mới mong được cậu con trai nhỏ Nguyễn Hạo Sâm này, nên luôn nuông chiều hết mực, dung túng cho cậu ta bước chân vào giới giải trí.】
Giọng nói của người đàn ông trung niên ở đầu dây bên kia vẫn tiếp tục, giọng điệu chẳng chút khách sáo:
"Chuyện này đối với Diệp Cảnh Trì chắc chỉ là chuyện một câu nói thôi nhỉ? Con và Diệp Cảnh Trì cũng kết hôn được một tháng rồi, sao ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng làm không xong?"
Nguyễn Linh định mắng người thì bị hệ thống ngăn lại:
【Đừng kích động! Theo cốt truyện gốc, cô nên đi nhờ vả Diệp Cảnh Trì, để anh ta sắp xếp một vai diễn cho Nguyễn Hạo Sâm.】
"Mau gọi điện cho Diệp Cảnh Trì đi, đừng để Hạo Sâm phải sốt ruột!"
Người đàn ông trung niên ở đầu dây bên kia nói xong câu cuối cùng rồi trực tiếp cúp máy.
Nguyễn Linh đảo mắt:
"Cái gã cặn bã Nguyễn Minh Vĩ này, sao có thể vác mặt đi nhờ con gái trải đường cho con trai của tiểu tam chứ?"
Điều khó hiểu hơn là, tại sao nguyên chủ lại đồng ý giúp đỡ?
【Dù sao Nguyễn Minh Vĩ cũng là bố ruột của cô, là người thân duy nhất còn lại có chung huyết thống. Trong thâm tâm cô luôn khao khát tình cha, khao khát nhận được sự công nhận của ông ta.】
Nguyễn Linh: "..." Cô không hiểu nổi, cô chỉ biết hiện tại mình rất muốn đánh người.
【Tóm lại, cô phải vì vai diễn của Nguyễn Hạo Sâm trong bộ phim này mà liên lạc với Diệp Cảnh Trì, đây là nhiệm vụ.】
Tại một tòa nhà văn phòng, trợ lý Bùi báo cáo xong công việc hằng ngày với Diệp Cảnh Trì, sau đó hơi do dự.
"Diệp tổng." Trợ lý Bùi cân nhắc từ ngữ
"Phu nhân vừa gọi điện cho tôi, hỏi về bộ phim thanh xuân vườn trường mà Tinh Thịnh đầu tư gần đây."
Diệp thị khởi nghiệp từ sản xuất công nghiệp, nhưng khi quy mô công ty ngày càng lớn, những năm gần đây cũng lấn sân sang đầu tư phim ảnh.
Tinh Thịnh là một công ty phim ảnh do Diệp thị nắm giữ cổ phần chi phối, nghiệp vụ chính là đầu tư phim truyền hình.
Diệp Cảnh Trì đang xem tài liệu bỗng khựng lại, trong đầu chợt nhớ về một cuộc đối thoại nửa tháng trước.
Lúc đó Nguyễn Linh cũng hỏi về phim ảnh Tinh Thịnh, còn "vô tình" nhắc đến em trai mình.
Chỉ là lúc đó cô có vẻ rất sợ anh, lời lẽ cũng mập mờ không rõ ràng, cuối cùng chủ đề đó cũng chẳng đi đến đâu.
Diệp Cảnh Trì trầm ngâm "ừm" một tiếng, hỏi: "Cô ấy đã hỏi những gì?"
Trợ lý Bùi: "Phu nhân hỏi một số tình hình cụ thể của bộ phim đó, sau đó lại nhắc đến em trai mình là Nguyễn Hạo Sâm, hỏi tôi có thể liên lạc với đoàn làm phim không, nói là..." Nói đến đây, trợ lý Bùi hơi do dự.
Ánh mắt Diệp Cảnh Trì thâm trầm: "Cô ấy muốn sắp xếp một vai diễn cho Nguyễn Hạo Sâm?"
"Không phải, không phải!" Trợ lý Bùi vội vàng phủ nhận
"Phu nhân nói, hy vọng phía tôi có thể báo với tổ đạo diễn một tiếng, trực tiếp đánh trượt Nguyễn Hạo Sâm, cấm cậu ta tham gia bất kỳ vai diễn nào trong phim."
Nói xong trợ lý Bùi dường như cũng cảm thấy thật khó tin, bổ sung thêm một câu:
"Tôi đã đặc biệt xác nhận lại một lần, phu nhân đúng là đã nói như vậy."
Người đàn ông vốn luôn bình thản, trong mắt cuối cùng cũng gợn lên một chút sóng lăn tăn. Trợ lý Bùi cẩn thận quan sát Diệp Cảnh Trì.
Một lúc sau, Diệp Cảnh Trì cuối cùng cũng gật đầu: "Tôi biết rồi."
Trợ lý Bùi suy nghĩ một chút, lại nói:
"Tôi nghĩ, có lẽ phu nhân có sự cân nhắc đặc biệt nào đó. Diệp tổng, hay là anh đích thân gọi điện hỏi phu nhân xem?"
Mặc dù trợ lý Bùi không hiểu nổi tại sao phu nhân lại làm vậy, nhưng suy cho cùng, chắc vẫn là muốn thu hút sự chú ý của Diệp tổng.
Trợ lý Bùi thấy phu nhân cũng chẳng dễ dàng gì, kỳ trăng mật mới cưới mà chẳng thấy Diệp tổng bớt tăng ca để ở bên cô.
Thêm vào đó Nguyễn Linh lại xinh đẹp, lúc nhờ anh làm việc lại rất khách khí lịch sự, nên anh mới thuận miệng giúp cô nói một câu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)