Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nàng vừa nghĩ vậy, hệ thống lập tức chu đáo bật ra một trang giới thiệu sản phẩm khác——
[Tên vật phẩm: Khai Khiếu Đan Cao Cấp.]
[Mô tả vật phẩm: Dược phẩm gen được chế tạo bằng kỹ thuật gen cao cấp, làm thành hình dạng đan dược phù hợp với vị diện này. Tăng mạnh một thuộc tính chỉ định trong số: trí tuệ, EQ, sức tưởng tượng, trí nhớ, mị lực.]
[Giá bán: 10000 điểm.]
Thẩm Thúy: ...
Hệ thống "chu đáo" quá mức rồi, cũng không cần phải chơi cái trò bẫy tiêu dùng, dụ dỗ người ta tiêu tiền mạnh tay thế chứ!
Hơn nữa nàng bây giờ mới làm hai nhiệm vụ, tổng cộng được hai trăm điểm mua sắm, trông thế nào cũng không giống người tiêu xài nổi!
Thẩm Thúy thầm phàn nàn thì phàn nàn, nhưng vẫn nhanh chóng lấy ra viên Khai Khiếu Đan kia.
Viên Khai Khiếu Đan này quả thật đúng như hệ thống mô tả, từ màu sắc đến hình dạng giống hệt đan dược thường thấy ở thời đại này, màu nâu đen, hình tròn trịa.
Thẩm Thúy nâng viên đan dược trong lòng bàn tay, nghĩ rằng nếu bây giờ nàng tự mình ăn viên này, liệu hiệu quả có tốt hơn là cho đứa con ngốc ăn không.
Dù sao ít nhất nàng cũng có tâm trí của người trưởng thành, có viên đan dược này trợ giúp, khi đối mặt với Mục Vân Xuyên sẽ không bị động như bây giờ.
[Hệ thống nhắc nhở: Phần thưởng hệ thống mặc định chỉ có thể dùng cho đối tượng bồi dưỡng. Nếu ký chủ tự mình dùng hoặc cho đối tượng khác không được hệ thống chứng nhận sử dụng, sẽ không có hiệu quả tăng thuộc tính.]
Ờ... Thôi được. Hệ thống không cho gian lận!
Thẩm Thúy đang trao đổi với hệ thống, bất thình lình một bàn tay mũm mĩm như bánh bao từ bên cạnh chìa ra, vèo một cái đã lấy mất viên đan dược trong lòng bàn tay nàng.
Hóa ra không biết từ lúc nào, Mục Nhị Bàn đã ngồi dậy trên kháng.
"Nương, đây là gì vậy?" Mục Nhị Bàn vừa nhai rau ráu viên đan dược vừa hỏi.
Đứa bé này gan cũng lớn thật, ăn trước hỏi sau!
Nhưng thứ này vốn là để cho hắn ăn, Thẩm Thúy thuận miệng nói: "Là viên kẹo bà ngoại con mới cho đó."
Mục Nhị Bàn chép chép miệng, cau mày nói: "Cái này không ngọt chút nào, bà ngoại chắc chắn bị người ta lừa rồi."
"Vậy à." Thẩm Thúy dỗ hắn: "Vậy lần sau nương bảo bà ngoại đừng mua nữa."
Nói đến đây Thẩm Thúy đang định dỗ hắn đừng nhổ ra, nhưng lời còn chưa nghĩ xong, đã nghe một tiếng "ực" vang lên, Mục Nhị Bàn đang chê 'viên kẹo' không ngon đã nuốt thẳng viên đan dược xuống bụng.
Thôi được, tư chất đứa bé này đúng là kém một chút, nhưng được cái khỏe mạnh dễ dụ! Nếu đổi thành đứa trẻ thông minh hơn, hoặc kẻ tinh ranh như Mục Vân Xuyên, Thẩm Thúy chắc chắn phải vắt óc nghĩ ra cả một bộ lời giải thích hoàn chỉnh để lừa gạt.
Thời gian tiếp theo, Thẩm Thúy yên lặng chờ dược hiệu phát tác, đồng thời cũng thật sự lo lắng viên đan dược này sẽ có phản ứng phụ.
Hai mẹ con mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau hồi lâu, mãi đến khi nhìn đến mức Mục Nhị Bàn buồn ngủ, chuyện này mới tạm dừng.
Thẩm Thúy lại hỏi hệ thống một phen, biết được thời gian phát huy tác dụng của đan dược này phụ thuộc vào thể chất mỗi người, ngắn thì nửa canh giờ, dài thì một ngày, nàng cũng không nhìn chằm chằm Mục Nhị Bàn nữa, quay người đi làm việc của mình.
Căn nhà này thật sự bẩn đến không có chỗ đặt chân, hiện giờ, nơi coi được chỉ có bộ bàn ghế trong gian nhà chính mà Lý thị đã giúp lau sạch.
Phu quân hờ Mục Thành hiện đang trong tình trạng mất tích, trong cốt truyện gốc, về sau hắn cũng không xuất hiện nữa, cho nên hẳn là thật sự đã bị hạ độc thủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


