Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Bị Hệ Thống Khoa Cử Trói Buộc Chương 07

Cài Đặt

Chương 07

"Gặp qua nương." Giọng nói trong trẻo vang lên, mặc dù vẻ mặt Mục Vân Xuyên rất xa cách, nhưng vẫn đứng dậy hành lễ.

"Ngươi ngồi đi." Vừa nói, Thẩm Thúy vừa tự mình chuyển một cái ghế ngồi xuống bên cạnh Mục Vân Xuyên.

Nhưng mà nàng vừa mới kéo gần lại mấy bước, Mục Vân Xuyên lại vô thức dịch thân thể sang một bên.

Nhìn thấy đã làm hắn sợ tới mức này!

Thẩm Thúy xấu hổ đến da đầu tê dại, đành phải giải thích: "Hôm qua ta ngủ rồi mới nhớ ra bảo các ngươi ra ở riêng lại không đặt mua đồ cho các ngươi. Hôm nay đến cũng không có việc gì khác, chỉ là tặng thêm cho các ngươi mấy đồng bạc."

Mục gia ở thôn Thủy Vân cũng được coi là giàu có. Tuy mấy năm nay vẫn gánh chi phí học hành của Mục Vân Xuyên. Mấy năm trước mới xây nhà lại làm lễ cưới, nhưng bây giờ vẫn còn hơn mười lượng bạc.

Trong thôn cũng không tính là một tiền nhỏ, lần này Thẩm Thúy tới, chính là mang theo hai lượng bạc, cùng mấy chục đồng tiền, cũng là một túi nặng trịch.

Kỳ thật nếu thật sự có thể dựa vào tiền bạc sửa chữa quan hệ, Thẩm Thúy nguyện ý đem hết tiền bạc cho đôi phu thê trẻ này.

Nhưng ngẫm lại tính tình đa nghi của Mục Vân Xuyên, nàng cũng không thể làm quá mức, tránh cho đối phương cho rằng nàng không có ý tốt, có toan tính gì đó.

Chu thị không chịu nhận, Thẩm Thúy bỏ túi tiền vào trong tay Mục Vân Xuyên, lại nói tiếp: "Con tiếp tục đọc sách, không cần chào hỏi ta, ta... ta ngồi một lát sẽ đi."

Dù sao người cũng đã đến nơi này, trước giờ chưa nghe nói có người có thể chết vì xấu hổ. Thẩm Thúy ngồi trên ghế, nghịch ngón chân trong giày vải.

Mục Vân Xuyên và Chu thị liếc nhìn nhau, trong nháy mắt mi mày qua lại trao đổi, cuối cùng hai người đều ăn ý không nói thêm gì nữa.

Một người ngồi trở lại trước bàn, một người đi ra ngoài phòng lấy thêm một cái bát sứ lớn bị mẻ, cũng pha cho Thẩm Thúy một bát trà mẻ.

Thẩm Thúy như ngồi bàn chông một lúc lâu, nhưng mà làm cho nàng thất vọng chính là, Mục Vân Xuyên trước bàn đọc sách nhìn thì nghiêm túc vô cùng, nhiệm vụ đếm ngược ở trên màn sáng bán trong suốt trước mắt nàng vẫn còn đang tiếp tục chạy.

Loại khoa học này có lẽ không sai, cho nên có sai là... Thẩm Thúy bất đắc dĩ nhìn Mục Vân Xuyên đắm chìm trong sách vở.

Rốt cuộc là nhất định phải "đọc" ra mới tính hay là nam chủ tâm nhãn còn nhiều hơn lỗ sen này căn bản không đọc sách?!

【 Hệ thống cảnh cáo: Thời gian giới hạn nhiệm vụ tân thủ đã còn không đến nửa canh giờ! 】

Trước mắt bắn ra một cái khung đối thoại to lớn, Thẩm Thúy ngạc nhiên suýt chút nữa ngã xuống từ trên ghế.

Hai người Mục Vân Xuyên và Chu thị nghe thấy động tĩnh đều đồng loạt nhìn sang, hiển nhiên hành vi kỳ lạ của Thẩm Thúy sáng sớm đã làm cho hai người này sinh nghi.

Thẩm Thúy ổn định thân hình, giọng nói không tự chủ thấp xuống vài phần, "Không bằng đại lang đọc lên cho ta nghe thử?"

Mục Vân Xuyên buông sách xuống, thở dài một hơi, nói: "Nương muốn làm gì, không bằng nói thẳng, con trai phàm là có cách, nhất định sẽ làm cho nương. Nương không cần làm nhục con như vậy."

Lời này vừa nói ra, mặt Chu thị lướt qua vẻ không đành lòng.

Thẩm Thúy thầm nghĩ nàng thật không muốn làm nhục nguyên nam chủ này, hắn sợ nàng mượn cớ trêu chọc, nàng còn sợ hắn sau này tính sổ đấy!

Nhưng những năm đó nguyên thân làm chuyện quá đáng, đôi tiểu phu thê đối với nàng tránh như rắn rết, cũng có thể lý giải được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc