Mỹ danh là tiểu phu thê đang trong thời gian tân hôn, để cho bọn họ ở riêng tận hưởng cuộc sống ngọt ngào.
Trên thực tế kẻ ngốc cũng biết nàng là cảm thấy Mục Thành không còn sống, muốn chiếm lấy gia sản Mục gia —— hai gian phòng mái ngói gạch xanh hai năm trước vừa mới đổi cộng thêm một hộp tiền bạc.
Nàng tính toán đâu ra đó, nghĩ cho dù sau này Mục Thành bình yên vô sự trở về, dù sao nàng cũng không làm chuyện gì thương thiên hại lý, sau này lại giống như trước đây khóc lóc om sòm chơi xấu, chuyện này cũng có thể miễn cưỡng cho qua.
Thật vất vả mới sống lại một lần, nàng cũng không muốn lại bỏ mất cái mạng này!
Chỉ có vậy, thằng nhãi con còn lẩm bẩm một hồi, nói: "Nương ngày xưa đều nói đại phu chuyên gạt tiền người ta, tùy tiện bốc chén thuốc liền đòi mấy đồng tiền. Chúng ta thân thể cường tráng, sinh bệnh ngủ một giấc là khỏe rồi!"
Lại nhìn hắn đi giày, cọ cọ cọ hơn một khắc đồng hồ, Thẩm Thúy tức giận giơ tay lên muốn đánh hắn, lúc này mới sai hắn động đậy được.
Sau đó đại phu được mời đến nhà, mang theo một ít dược liệu phong hàn phát sốt thường dùng, lập tức kê ra mấy thang thuốc.
Thẩm Thúy uống mấy chén thuốc, tĩnh dưỡng đến hôm nay, cuối cùng cảm giác bệnh khí trên người đã biến mất, thần chí thanh minh, cũng có khí lực đứng dậy.
Sau khi thần trí tỉnh táo, Thẩm Thúy sắp xếp lại mối quan hệ với những người xung quanh nguyên thân, càng nghĩ càng thấy không ổn, sau đó chợt lóe lên linh quang. Nàng nghĩ đến một cuốn tiểu thuyết tên là khoa cử Thanh Vân Lộ mà mình đã xem qua.
Nhân vật chính của cuốn khoa cử này không phải tên là Mục Vân Xuyên sao?
Mục Vân Xuyên này là người anh tài ngút trời, thời niên thiếu tuy không nổi bật, nhưng từ khi mười sáu tuổi bắt đầu khoa khảo liền đậu lục nguyên, đường làm quan thông suốt, cuối cùng địa vị cực cao, thành trạng nguyên lang trẻ tuổi nhất trong lịch sử triều đại này.
Mà mẹ kế Thẩm thị của hắn, chỉ là một nét bút khiến người ta cực kỳ ghê tởm trong cuộc đời nổi bật của hắn —— nàng khắt khe với Mục Vân Xuyên, nhưng sau khi hắn phát tài lại mang theo con ruột bám lấy như cao da chó.
Người đọc sách cần danh dự nhất, triều đại này lại trọng hiếu đạo, Mục Vân Xuyên vì một chữ "Hiếu", quả thực nhịn xuống không biết bao nhiêu chuyện ghê tởm.
Lúc ấy Thẩm Thúy thân là độc giả không biết đã phỉ nhổ mẹ kế Thẩm thị này bao nhiêu lần.
Mãi cho đến phần sau của cốt truyện - mẹ con Thẩm thị gan to bằng trời, dám thu tiền hối lộ của người khác, ý đồ thuyết phục Mục Vân Xuyên thân là cận thần của thiên tử làm chuyện mưu phản.
Lúc này Mục Vân Xuyên mới đại nghĩa diệt thân, trói mẹ con Thẩm thị đến ngự tiền, đồng thời tự lấy mũ quan thỉnh tội.
Hoàng đế biết Thẩm thị không phải mẹ ruột của hắn, cho nên chỉ phán Thẩm thị và con trai nàng ta đẩy ra ngọ môn, lăng trì xử tử, cả nhà Thẩm gia lưu đày mà không gây họa cho Mục Vân Xuyên, ngược lại còn bởi vì hành động quân pháp bất vị thân này, càng thêm nể trọng Mục Vân Xuyên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
