"Sống lưng" Lâm Bộ Phù lại nóng bừng, trong lòng thầm mắng: Lại sờ! Không thể để thanh kiếm xa một chút à? Tắm rửa mang kiếm theo làm gì, định nhúng nước luôn chắc?
Trong hồ, Vạn Quân bỗng rũ mắt nhìn thanh kiếm trên đài đá, chân mày khẽ nhíu. Lại tới rồi, cái cảm giác bị nhìn trộm thấp thoáng ấy. Y đã kiểm tra, xung quanh tuyệt đối không có người thứ hai. Cả suối nước nóng chỉ có y...
Vạn Quân nhìn chăm chằm thanh kiếm trong tay. Y ngưng tụ một sợi linh lực cực nhạt, âm thầm dò xét thân kiếm.
Lâm Bộ Phù đang ngẩn ngơ, thình lình thấy "toàn thân" tê rần như bị ai chọc nhẹ, sợ đến mức nháy mắt cắn chặt môi. Tên Vạn Quân Tiên Tôn này không lẽ phát hiện ra mình rồi?
Linh lực của Vạn Quân quét qua một vòng, chỉ thấy những dao động linh lực rất yếu ớt, không tìm thấy dấu vết nào bất thường. Nhưng cảm giác bị nhìn trộm kia rõ ràng vẫn tồn tại. Y khựng lại, bỗng nhiên nắm lấy chuôi kiếm, dìm cả thân kiếm vào dòng nước ấm.
Nếu không tìm ra, chi bằng... thử xem?
Lâm Bộ Phù chỉ thấy "cả người" lạnh toát trong chốc lát, rồi dòng nước ấm bao trùm lấy thân kiếm, khiến cảm giác của hắn cũng ấm áp theo. Tên này định làm gì? Không lẽ định dìm chết một thanh kiếm?
Nhưng kiếm vốn không sợ nước, hắn là kiếm linh cũng chẳng lo bị chết đuối. Vạn Quân đứng bên hồ nhìn thanh kiếm tĩnh lặng trong nước, chân mày nhíu chặt hơn.
Không phản ứng?
Vạn Quân: "..."
Y im lặng một lát, bỗng đứng dậy, quơ lấy chiếc áo ngoài đắp lên người rồi sải bước rời đi. Y phải đi phục mệnh với Thiên Đế trước, còn về sự kỳ lạ trên thanh kiếm này, đợi xong việc sẽ đi tìm Liễu Phong hỏi thử. Tên đó suốt ngày ở Linh Khí Các, tiếp xúc đủ loại pháp khí, biết đâu lại nhìn ra manh mối.
Lâm Bộ Phù ở trong không gian thở phào nhẹ nhõm. Nhưng đây không phải là cách lâu dài, sớm muộn gì hắn cũng lòi đuôi. Chỗ hắn đang ở toàn hạng người không tầm thường, ai biết bọn họ có phép tắc cổ quái gì để soi ra một linh hồn trong thanh kiếm hay không.
Chỉ hy vọng đám người... à không, đám tiên này không phải hạng giết người không gớm tay, hắn không muốn "sự nghiệp" chưa bắt đầu mà đã mất mạng đâu.
Vạn Quân sải bước vào Thiên Cung.
Y chắp tay hành lễ: "May mắn không nhục mệnh."
Thiên Đế thấy y tới, lập tức rời khỏi ngự tọa, mặt mày rạng rỡ: "Không hổ là Vạn Quân Kiếm Tôn! Bình định thú triều nhanh chóng như vậy, làm việc thật sự quyết đoán!"
Vạn Quân thần sắc nhạt nhẽo: "Chỉ là bổn phận mà thôi. Đã phục mệnh xong, ta xin cáo lui."
Thiên Đế: "Được được, lát nữa ta sẽ sai người chuẩn bị một ít phần thưởng đưa tới điện, khao thưởng Tiên Tôn."
Nghe thấy hai chữ "phần thưởng", đáy mắt Vạn Quân xẹt qua một tia hài lòng cực nhạt, y gật đầu đáp: "Ừm", rồi xoay người rời khỏi Thiên Cung.
Ra khỏi Thiên Cung, y không hồi Tiên Tôn điện ngay mà rẽ hướng đi về phía Linh Khí Các.
Vừa đẩy cửa ra đã nghe thấy một giọng nói hài hước: "Khách quý ghé thăm nha! Đường đường Kiếm Tôn sao lại có nhã hứng tới chốn rách nát này của ta? Chẳng lẽ dùng chán thanh kiếm trong tay rồi, muốn đổi thanh mới sao?"
Người nói chuyện là một nam nhân áo xanh, đang nằm bò trên án thư lau chùi một ống sáo ngọc, chính là quản lý Linh Khí Các - Liễu Phong.
Vạn Quân không để ý tới lời trêu chọc, đi thẳng tới trước bàn, "Cộp" một tiếng đặt bội kiếm lên: "Giúp ta nhìn xem, thanh kiếm này hai ngày nay có chút không đúng."
Liễu Phong nhướng mày, buông sáo ngọc sán lại gần, đầu ngón tay vừa định chạm vào thân kiếm đã bị Vạn Quân ngăn lại: "Đừng chạm lung tung."
Liễu Phong cạn lời: "Ngươi chẳng phải bảo ta nhìn sao? Không chạm vào thì kiểm tra thế nào?"
Vạn Quân: "Nhìn thế nào cũng được, tóm lại không được chạm."
Liễu Phong đầu hàng: "Được được được, ta không chạm. Ngươi nói trước đi, có chỗ nào không đúng?"
Ngữ khí Vạn Quân lạnh đi vài phần: "Lúc bản tôn tắm rửa, luôn cảm thấy có ánh mắt nhìn trộm. Khi đó trong điện ngoài ta ra, chỉ có thanh kiếm này."
Biểu cảm của Liễu Phong nháy mắt thay đổi, đầu tiên là nhíu mày nhìn chằm chằm mặt gương, sau đó khóe miệng dần nhếch lên, cuối cùng cư nhiên nhịn không được mà bật cười thành tiếng.
Đầu ngón tay Vạn Quân hơi siết chặt, giọng trầm xuống: "Ngươi phát hiện ra gì rồi?"
Liễu Phong buông gương ngọc, vỗ bàn cười ha hả: "Chúc mừng nhé Kiếm Tôn! Thanh kiếm này của ngươi sinh ra kiếm linh rồi! Ngươi sắp làm cha... à không, ngươi sắp làm chủ nhân của kiếm linh rồi!"
Vạn Quân tự động bỏ qua nửa câu sau trêu chọc của hắn, chân mày nhíu chặt: "Ngươi nói là, nó sinh linh?"
Y nhìn thanh kiếm bình thường trước mặt, đầu ngón tay theo bản năng chạm nhẹ vào chuôi kiếm, "Nhưng thanh kiếm này không phải thần binh, chỉ là sắt thường bản tôn tình cờ có được tại hạ giới năm xưa, sao có thể sinh ra kiếm linh?"
Y dùng thanh kiếm này nhiều năm, sớm đã quen tay, tuy không phải kỳ trân dị bảo nhưng cũng chưa bao giờ thay đổi.
Nhưng sắt thường sinh linh là chuyện hiếm thấy trên Thiên giới, y chưa từng kỳ vọng nó có thể sinh ra linh trí. Phải biết rằng, kiếm có kiếm linh và kiếm thường là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt. Kiếm linh có thể hóa hình, tu luyên thành tiên.
Trên Thiên giới không thiếu những tiên nhân xuất thân từ khí linh nhập đạo.
Nếu thanh kiếm này sinh linh, sau này không chừng nó sẽ trở thành đồng liêu với y. Nghĩ đến đây, lòng Vạn Quân bỗng thấy có chút kỳ lạ.
Liễu Phong lại cầm gương soi soi, tặc lưỡi: "Ngươi đừng không tin, hơi thở kiếm linh này yếu ớt lắm, chắc mới sinh linh trí chưa bao lâu đâu. Ngươi cảm thấy bị nhìn trộm, chắc là nhóc con này tỉnh dậy nên tò mò nhìn ngươi đấy."
Ánh mắt Vạn Quân trầm xuống, đầu ngón tay gõ nhẹ lên thân kiếm: "Ra đây."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)