Mặc dù thị nữ cam đoan không có ai khác tới gần, nhưng Vạn Quân lúc nãy rõ ràng cảm nhận được một ánh mắt nhìn trộm mình. Đáng tiếc chỉ trong chớp mắt, khi y tìm kiếm lại thì hơi thở đó đã biến mất không dấu vết. Điều này khiến y không sao hiểu nổi, cư nhiên lại có kẻ không sợ chết dám dòm ngó mình?
Đầu ngón tay y niệm quyết, linh lực từ vạt áo huyền sắc lặng lẽ tỏa ra bao phủ xung quanh, nhưng vẫn không tìm thấy nửa điểm dị thường. Đang định tra xét kỹ hơn, ngoài điện bỗng có tiếng tiên hầu truyền báo: "Khởi bẩm Tiên Tôn, Thiên Đế phái sứ giả tới triệu kiến, mời ngài lập tức đến Thiên Cung nghị sự."
Ánh mắt Vạn Quân trầm xuống, tạm thời đè nén nghi hoặc trong lòng. Dù sao đạo hơi thở kia đã tán, đợi nghị sự trở về tra xét lại cũng chưa muộn.
Khi Vạn Quân bước vào cung điện, dưới thềm ngọc đã đứng đầy tiên thần. Thấy y tới, vài vị tiên nhân quen biết giơ tay chào, y chỉ nhạt nhẽo gật đầu, đi thẳng về phía chiếc ghế hàng đầu bên trái. Đó là vị trí độc tôn của y, chúng tiên dù có thèm muốn cũng không ai có gan ngồi vào.
Y vừa an toạ, Thiên Đế phía trên đã trầm giọng nói: "Nếu Vạn Quân Tiên Tôn đã đến, vậy bắt đầu nghị sự."
Trên trường án mạ vàng trải ra một bức Thủy Kính, phản chiếu thảm trạng dưới phàm giới. Những đợt thủ triều đen kịt như nước lũ tràn qua thành trì, sinh linh lầm than, tiếng kêu khóc thấu trời xuyên qua mặt kính khiến ai nấy đều nghe rõ mồn một.
Thiên Đế ngữ khí ngưng trọng: "Bắc cảnh phàm giới đột phát thú triều, bảy ngày đã đồ sát hai tòa thành, tử thương hơn vạn người. Việc này cần phái người lãnh binh hạ giới trấn áp, chư vị ai nguyện tự tiến cử?"
Trong điện nhất thời im phăng phắc, sau đó là những tiếng xì xào nhỏ vụn. Các vị tiên thần đưa mắt nhìn nhau, kẻ thì giả vờ chỉnh đốn vạt áo để né tránh ánh mắt của Thiên Đế. Tai họa phàm giới là thứ khó giải quyết nhất, thú triều tuy không mạnh nhưng cực kỳ hao tổn tâm sức, đã thế việc lấy sát ngăn sát lại mang về công đức ít ỏi, hoàn toàn là việc "làm ơn mắc oán".
Đợi chừng nửa nén hương vẫn chưa ai đứng ra, ngược lại bọn họ còn bắt đầu đùn đẩy, cãi vã lẫn nhau. Thiên Đế bị ồn đến đau đầu, tức đến mức muốn bật cười. Ngày thường có công đức phong thưởng thì kẻ nào cũng nhanh chân, nay phàm giới gặp nạn thì đều hóa rùa rút cổ hết sao? Nếu không phải những năm gần đây đám tiên giả trẻ tuổi tu vi quá nông cạn không trấn được trường hợp, ông đã sớm thay máu đám giá áo túi cơm này từ lâu!
Thiên Đế đột nhiên đập mạnh tay vịn ngự tọa: "Đủ rồi! Tất cả câm miệng cho ta!"
Chúng tiên cúi đầu, nhưng vẫn không ai chịu nhận việc. Thiên Đế đảo mắt qua mọi người, nhìn về phía mấy lão già đứng đầu: "Vô Cực Tiên Tôn và Quản Độ Tiên Tôn có ý kiến gì không?"
Vô Cực Tiên Tôn bị điểm danh thì vuốt râu thở dài: "Bệ hạ thứ tội, lão thần mấy hôm trước luyện hóa đan dược vô ý làm loạn linh lực, hiện giờ đan điền hư nhược, sợ không trấn nổi hung thần chi khí dưới phàm giới, đi xuống chỉ e hỏng việc."
Quản Độ Tiên Tôn cũng phụ họa: "Thần cũng có nỗi khổ tâm. Đồ đệ dưới tòa vừa lịch kiếp trở về, cần thần hộ pháp củng cố tiên cơ, thật sự không thể phân thân. Huống hồ thú triều dính đầy trọc khí, thần tu thanh tĩnh tâm pháp, e là sẽ nhiễu loạn đạo tâm."
Lâm Bộ Phù ở trong không gian cười lạnh một tiếng. Đám lão già này chẳng khác gì những con sâu mọt trong công ty của hắn, chỉ biết hưởng phúc chứ không chịu chịu khổ. Đám sâu mọt kia ít ra còn biết diễn kịch, còn đám này đến cái lý do đàng hoàng cũng chẳng buồn tìm.
Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra một điều: hắn đã xuyên không đến một nơi không hề tầm thường. Dù chưa xác định mình là cái gì, nhưng khả năng cao hắn hiện tại chưa phải là "người". Mọi cảm quan của hắn dường như đều di chuyển và biến hóa theo người nam nhân tên Vạn Quân Tiên Tôn kia.
Biết mình ở Tiên giới, Lâm Bộ Phù không thấy vui vẻ gì. Hắn đã chịu khổ quá nhiều, vừa mới bắt đầu hưởng thụ cuộc sống thì lại bị ném vào đây. Thành tiên cũng chẳng tốt đẹp gì, chỉ là đổi từ giai cấp này sang giai cấp khác, hơn nữa hắn còn đang bị nhốt, không biết có thoát ra được không. Ai mà vui cho nổi?
Lúc này, Vô Cực Tiên Tôn đảo mắt, đột nhiên nói: "Nhưng nói về người được chọn, lão thần quả thực có một người."
Vạn Quân nâng mắt, chẳng để ai vào mắt, chỉ cần không ai trực tiếp mở lời thì hắn coi như không nghe thấy. Thiên Đế bất đắc dĩ thở dài, nén giận dịu giọng: "Vạn Quân Tiên Tôn, việc này... ngươi có nguyện hạ giới một chuyến?"
Trong điện im lặng đến mức có thể nghe tiếng kim rơi. Vạn Quân cuối cùng cũng lên tiếng, ngữ khí nhàn nhạt: "Được."
Thiên Đế vừa định thở phào thì nghe y bổ sung: "Nhưng bản tôn không ra tay không công, cần bệ hạ đáp ứng một yêu cầu."
Thiên Đế nghẹn lời, nghiến răng hỏi: "Ngươi muốn gì?" Ông sợ vị Kiếm Tôn tu vô tình đạo này sẽ sư tử ngoạm, bởi tu vi của Vạn Quân thâm sâu khôn lường, nếu y đòi hỏi điều gì quá quắt thì thật khó từ chối.
Vạn Quân: "Tạm thời bản tôn chưa nghĩ ra, nhưng bệ hạ yên tâm, tuyệt đối không làm khó ngài."
Thiên Đế ngẩn người, sau đó thở phào nhẹ nhõm. Có câu nói này là được, ông tin nhân phẩm của Vạn Quân, y đã nói không làm khó thì chắc chắn sẽ không phải việc nặng nề. Ông lập tức cười đáp: "Chuẩn tấu!"
Trở lại cung điện, thuộc hạ của y là Mặc Thủy đã chờ sẵn. Thấy hắn về, Mặc Thủy lập tức hành lễ: "Tiên Tôn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)