4.
Đương sự hối hận, cực kỳ hối hận.
Cố Dư đang nghĩ tới nửa con gà hồi thần:???!!!
Thiếu niên không được đáp lại dần mất kiên nhẫn, lời nói trở nên khó nghe, “Nếu thực lực của ngươi bằng một phần mười tính nhẫn nại của ngươi, ta đã không phát hiện sớm. Nể tình ta tâm địa Bồ Tát, thẳng thắn thì nghiêm trị, kháng cự nghiêm trị nặng hơn.”
Cố Dư: “…”
Thiếu niên: “…”
Thiếu niên hừ mạnh, rút kiếm ra khỏi vỏ, “Kiếm này tên Thanh Vân, có thể chém chết quái vật xích giao gây hạn hán, dùng để siêu độ nhà ngươi có hơi quá mức.” Nói xong, anh vung kiếm.
Cố Dư sợ tới mức nhắm tịt mắt, nhưng hồi lâu không thấy đau đớn.
“Ngươi không nói được?” Thiếu niên dán bùa lên người (giường) Cố Dư, “Nói đi.”
Cố Dư: “Ừm… chân giò ngon không?”
Thiếu niên: “…”
Cố Dư: “Trông đồ ăn ngon quá.”
Thiếu niên: “…”
Thiếu niên trở tay xé bùa trên người Cố Dư.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
