Lê Nguyệt bị đánh thức bởi cảm giác ấm áp truyền đến từ trên môi. Nàng mơ màng mở mắt ra, đập vào mắt là một đôi đồng tử đỏ sẫm cận kề trong gang tấc, trong mỗi nhịp thở đều tràn ngập hơi thở lạnh lùng độc nhất vô nhị trên người U Liệt.
Chưa kịp để nàng phản ứng, bỗng nghe thấy một tiếng "bùm", mấy vị thú phu đã lao tới. Tư Kỳ và Tẫn Dã mỗi người một bên túm lấy cánh tay U Liệt, cưỡng ép kéo hắn ra khỏi người nàng.
Lê Nguyệt vẫn còn đang ngơ ngác, tinh thần lực của Lạn Tịch đã một lần nữa quấn chặt lấy U Liệt, lần này còn siết chặt hơn cả lần trước, dải sáng màu tím nhạt gần như khảm sâu vào da thịt hắn.
Cho đến khi U Liệt bị đè chặt trên mặt đất không thể động đậy, nàng mới muộn màng đưa tay lên sờ môi mình. Vừa rồi... là U Liệt hôn nàng sao?
"Ta tỉnh táo rồi, không cần trói!"
U Liệt giãy giụa, vết thương trên trán vẫn đang rỉ máu, nhưng sự bạo ngược trong ánh mắt đã tan đi rất nhiều, thêm vài phần thanh tỉnh.
Lê Nguyệt ngồi dậy, nhìn dáng vẻ xem như đã bình tĩnh của hắn, do dự một chút rồi lên tiếng: "Nếu ngươi thực sự đã hồi phục, liệu có thể đảm bảo... không hôn ta nữa không?"
Lời này vừa nói ra, căn nhà gỗ liền rơi vào im lặng tĩnh mịch.
Mấy người Tư Kỳ đều sững sờ. Họ tưởng Lê Nguyệt sẽ nổi trận lôi đình, bấy lâu nay nàng đến cả việc cận kề U Liệt cũng không muốn, vậy mà giờ đây không những không tức giận, ngược lại chỉ bình tĩnh đưa ra một yêu cầu là không được hôn?
U Liệt cũng ngẩn ra, ngay sau đó vội vàng gật đầu: "Không hôn, chỉ ôm nàng ngủ thôi, giống như trước đây."
Lê Nguyệt bấy giờ mới gật đầu: "Được rồi, vậy cởi trói đi."
Nàng và U Liệt cũng chẳng phải lần đầu tiên hôn nhau, hôn cũng hôn rồi, không cần thiết phải kiểu cách làm gì. Dù sao nàng vẫn phải tiếp tục xoa dịu hắn, nếu không ngày mai sẽ làm chậm trễ việc lên đường.
Còn về lý do tại sao không cho hắn hôn, chủ yếu là vì hắn vẫn đang trong thời kỳ động dục, nàng sợ hắn sẽ mất kiểm soát.
Nguyên nhân U Liệt hôn nàng có lẽ là do thời kỳ động dục và yếu tố cuồng bạo trên người hắn tác động, nàng cũng không nghĩ ngợi gì nhiều.
Mấy vị thú phu nhìn nhau, cuối cùng Lạn Tịch mới thu hồi tinh thần lực.
Vừa được tự do, U Liệt lập tức bật dậy, bước nhanh đến bên đống cỏ khô rồi nằm xuống trước. Chiếc đuôi rắn màu trắng bạc nhẹ nhàng vắt trên đống cỏ, ánh mắt hắn găm chặt vào Lê Nguyệt, cứ như sợ nàng sẽ đổi ý.
Tuy nhiên, Lê Nguyệt không đi qua ngay mà bước về phía cái vò gốm đựng nước sạch đặt ở góc tường.
Nàng vẫn còn đang nghĩ ngợi về hạt giống quả mật tương trong không gian.
Nàng giả vờ cúi người uống nước, đầu ngón tay âm thầm chạm vào miệng vò. Nhân lúc không ai chú ý, nàng dùng ý thức dẫn hơn nửa vò nước sạch vào trong không gian.
Chờ đến khi cảm nhận được mảnh đất trồng quả mật tương trong không gian đã được nước thấm ướt, nàng mới đứng thẳng người, lau khóe môi rồi thong thả đi ngược lại đống cỏ khô.
U Liệt vốn dĩ vẫn luôn treo ngược tim lên, thấy nàng chỉ đi uống nước chứ không có ý định bỏ mặc mình, bờ vai đang căng cứng mới thả lỏng xuống.
Đến khi Lê Nguyệt leo lên đống cỏ khô, nàng mới phát hiện nửa thân trên của hắn vẫn giữ nguyên hình người.
U Liệt dang rộng cánh tay, lòng bàn tay hướng lên trên, rõ ràng là đang đợi nàng gối đầu lên.
So với việc ôm một con rắn lớn đi ngủ, đương nhiên ôm một soái ca ngủ sẽ thích hơn nhiều. Mặc dù hắn chàng đẹp trai này là một nhân vật phản diện nguy hiểm, nhưng hiện tại có thú ấn chế ước, đối với nàng cũng chẳng có mối đe dọa nào.
Vì vậy, nàng cũng không yêu cầu U Liệt bắt buộc phải biến thành hình thú, cứ thế gối đầu lên cánh tay hắn rồi nằm xuống.
Trong lòng nàng định tiến vào không gian một chuyến nữa để xem tình hình hạt giống, nhưng vừa định tập trung ý thức, U Liệt đã siết chặt cánh tay, kéo nàng sát vào lòng ngực mình. Cằm hắn tựa vào đỉnh đầu nàng, lực độ lớn đến mức khiến nàng có chút nghẹt thở.
"Đừng ôm chặt thế, ta không thở nổi." Lê Nguyệt đẩy đẩy lồng ngực hắn.
U Liệt không nới lỏng ra bao nhiêu, chỉ hơi điều chỉnh lại tư thế, giọng nói mang theo chút không thể khước từ: "Chỉ có thể như thế này, nới lỏng nữa sẽ không có hiệu quả xoa dịu, lỡ như nửa đêm lại bộc phát..."
Lời chưa nói hết nhưng Lê Nguyệt đã hiểu. Nàng không muốn trải qua sự hỗn loạn giống như vừa rồi một lần nữa, càng không muốn làm trễ nải việc lên đường.
Thế là nàng từ bỏ giãy giụa, mặc cho U Liệt ôm lấy, còn ý thức thì tiến vào trong không gian.
Khoảnh khắc ý thức rơi vào không gian, Lê Nguyệt ngẩn người.
Diện tích của không gian lại rộng ra rồi, ít nhất cũng phải được bốn mươi mét vuông.
Diện tích đất đen cũng tăng lên theo, bên cạnh hạt giống quả mật tương chôn xuống lúc trước, thậm chí đã nhú ra một chút đầu mầm xanh non tơ. Lượng nước trong linh tuyền cũng nhiều hơn trước một chút, không còn chỉ có vài giọt nữa.
Nàng vừa kinh ngạc vừa vui mừng, chẳng lẽ là do vệt nước sạch nàng vừa dẫn vào sao?
Hay là vì nụ hôn với U Liệt?
Dù là loại nào thì không gian mở rộng cũng là chuyện tốt, sau này nàng có thể trồng nhiều thứ hơn, tích trữ được nhiều vật tư hơn.
Mà U Liệt ở ngoài đời thực, cảm nhận được Lê Nguyệt không còn giãy giụa nữa, thậm chí còn khẽ dựa vào ngực mình, khóe môi hắn âm thầm cong lên một nụ cười nhàn nhạt.
Hắn cúi đầu nhìn gương mặt ngủ bình yên của giống cái nhỏ trong lòng, ngón tay khẽ vuốt qua đỉnh đầu nàng, động tác dịu dàng đến mức không giống hắn ngày thường chút nào.
Nằm ở góc phòng, Tư Kỳ và Tẫn Dã chứng kiến cảnh này, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Nàng cứ như vậy ôm U Liệt ngủ thiếp đi sao?
U Liệt rõ ràng vừa mới phát cuồng một lần, vô cùng nguy hiểm, vậy mà nàng lại yên tâm đến thế?
Nàng đi một vòng quanh mảnh đất đen vừa được mở rộng, đột nhiên phát hiện đống thịt thú và quả dại xếp ở góc phòng.
Đó là những thứ trước đây nàng thuận tay bỏ vào không gian, lúc này thế mà vẫn còn mang theo hơi nước tươi mới. Thớ thịt thú rõ ràng, vỏ quả dại cũng không hề bị teo tóp chút nào, y đúc như lúc mới bỏ vào.
Hóa ra còn có chức năng bảo quản tươi sống! Lê Nguyệt không nhịn được mà reo hò trong lòng.
Có chức năng này rồi, sau này tích trữ bao nhiêu thịt thú, quả dại cũng không sợ bị hỏng nữa. Vấn đề lương thực mùa mưa hoàn toàn được giải quyết, biết đâu sau này còn có thể dựa vào không gian để đầu cơ tích trữ, đổi lấy vật tư với các bộ lạc khác, ước mơ làm giàu phát tài không còn là mơ mộng hão huyền nữa!
Nàng càng nghĩ càng vui, khóe môi không tự chủ được mà cong lên, kéo theo gương mặt ở ngoài hiện thực cũng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt ngọt ngào.
Khi U Liệt cúi đầu xuống, vừa vặn bắt gặp nụ cười này.
Trong bóng tối nhập nhẹm, hàng lông mi của nàng khẽ rũ xuống, độ cong nơi khóe môi mềm mại như bông gòn.
U Liệt nhìn nụ cười ngọt ngào hiện lên trên gương mặt nàng, trong khoảnh khắc liền ngẩn ngơ mất hồn.
Trước đây sao hắn không phát hiện ra, nàng lại xinh đẹp đến nhường này?
Tại buổi tiệc tối, nhìn thấy những giống đực tộc Hươu nhìn chằm chằm vào nàng, lồng ngực hắn đã cuộn trào một cục tức nghẹn u uất. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ là vì hắn không muốn nhường nàng cho các giống đực khác.
Nàng của hiện tại hoàn toàn thỏa mãn mọi ảo tưởng của một giống đực đối với một nữ chủ: dịu dàng, ngoan ngoãn, lại hiểu chuyện. Cộng thêm việc nàng vốn dĩ đã xinh đẹp, chắc canh sẽ có hàng tá giống đực theo đuổi.
Nếu như nàng có thể mãi mãi như thế này, không biến trở lại dáng vẻ của ngày xưa, hắn nguyện ý buông bỏ mọi thù hận trong quá khứ, cả đời này ở lại bên cạnh nàng, bảo vệ nàng.
Suy nghĩ vừa lóe lên, hắn đã không kìm lòng được mà cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên vầng trán trơn nhẵn của nàng. Động tác nhẹ đến mức như thể sợ làm vỡ một báu vật dễ vỡ.
Lê Nguyệt đã ngủ say nên hoàn toàn không hay biết gì, nhưng cảnh tượng này lại lọt vào mắt của mấy vị thú phu ở góc phòng.
Tâm trạng Tẫn Dã vô cùng phức tạp, chính hắn cũng không nói rõ được bản thân lúc này đang có tâm tư gì, chỉ cảm thấy U Liệt ỷ vào việc mình đang trong thời kỳ động dục mà được nước lấn tới với Lê Nguyệt, trông thật chướng mắt.
Tư Kỳ cũng khẽ cau mày, hắn biết... U Liệt đã động lòng rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



