Sau khi nhỏ máu cho Lạn Tịch xong, Lê Nguyệt nhìn đầu ngón tay vẫn còn đang rướm máu của mình, lập tức quay sang nhìn Tư Kỳ.
Dù sao thì tay cũng đã rách rồi, nhỏ thêm một lần nữa cho xong, đỡ cho lần sau lại phải rạch thêm phát nữa.
Nàng giơ ngón tay, xoay người đi thẳng về phía Tư Kỳ.
Tư Kỳ vẫn đứng nguyên tại chỗ, trong đôi mắt màu hổ phách vẫn còn vương nét phức tạp khi chứng kiến Lê Nguyệt nhỏ máu cho Lạn Tịch vừa rồi, thì đã thấy nàng giơ ngón tay đang chảy máu đi thẳng về phía hắn.
Giọt máu nơi đầu ngón tay nàng thuận theo kẽ tay nhỏ xuống, giọng điệu mang theo một tia vội vã: "Mau lên, cúi thấp người xuống chút, ta nhỏ máu cho ngươi."
Sắc mặt Tư Kỳ lập tức khẽ biến đổi, không phải là kháng cự, mà là kinh ngạc.
Hắn cứ ngỡ hôm qua nàng chỉ tùy miệng nói "lần sau lại nhỏ", không ngờ nàng thực sự nhớ kỹ chuyện này.
Nếp nhăn giữa mày Tư Kỳ vẫn không giãn ra, nhưng hắn vẫn hơi khom người xuống.
Lê Nguyệt lập tức nhỏ một giọt máu lên ngực hắn, thú ấn trên ngực hắn liền nhạt đi một vòng ngay tức khắc.
Bất chợt, hắn cúi đầu xuống, giơ tay nắm lấy cổ tay Lê Nguyệt, phần đệm ngón tay cái lướt qua đầu ngón tay đang rướm máu của nàng. Giây tiếp theo, hắn khẽ cúi người, nhẹ nhàng liếm qua vệt thương vẫn đang rỉ máu kia.
Cảm giác ấm áp bao bọc lấy đầu ngón tay, mang theo hơi thở thanh khiết đặc trưng trên người Tư Kỳ, khiến cả người Lê Nguyệt đờ đẫn cả ra.
Nàng nhìn gương mặt vốn dĩ luôn thanh lãnh của Tư Kỳ đang cận kề trong gang tấc, hàng mi dài rủ xuống, dáng vẻ chăm chú liếm gột vết thương cho nàng giống như một bức tranh có sự tương phản cực kỳ mạnh mẽ, sức công kích lớn đến mức khiến đầu óc nàng trống rỗng trong một khoảnh khắc.
"Ngươi..."
Lê Nguyệt bừng tỉnh thần lại, hai má đỏ bừng lên trong nháy mắt, nàng vội vàng ra sức rút ngón tay về. Đầu ngón tay vẫn còn vương lại nhiệt độ từ bờ môi của Tư Kỳ, nóng phỏng đến mức làm tim nàng hoảng loạn.
Nàng nhíu mày nhìn chằm chằm Tư Kỳ, trong ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc. hắn ta làm cái gì vậy chứ? Không phải hắn ta có sở thích hút máu người đấy chứ?
Nàng vừa định mở miệng hỏi thì một bóng người bỗng nhiên bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt nàng, thành công đánh vỡ bầu không khí vi diệu này, chính là U Liệt.
Lê Nguyệt cúi đầu nhìn, lực chú ý ngay lập tức bị thứ đồ vật trong tay U Liệt thu hút. Đó là một đôi giày da nhỏ nhắn được làm bằng da thú. Chất da ánh lên độ bóng mờ, vân da rõ ràng, đường nét chế tác vô cùng tinh xảo.
Hoa văn trên tấm da kia nhìn khá quen mắt, nhìn kỹ lại, hình như là vân da của con Trăn cá sấu khổng lồ.
Nói đi cũng phải nói lại, nàng quả thực có ủng da thú, nhưng chúng quá dày và nặng, thời tiết thế này mà đi thì thực sự là bí chân. Cộng thêm việc giống cái bình thường cũng không cần phải tự đi bộ, nên nàng dứt khoát không thèm đi. Không ngờ U Liệt lại lột da Trăn cá sấu khổng lồ từ lúc nào không hay, còn làm cho nàng một đôi giày mới.
Đôi giày mới kia, trên mặt giày được khoét những lỗ nhỏ hình thoi, rất thông thoáng và mát mẻ. Da giày ánh lên sắc xám bạc, sờ vào mềm mại, nhẵn nhụi lại còn chống nước. Đế giày được đặc biệt lót thêm một lớp da dày, được mài giũa bằng phẳng, còn dùng gân thú mảnh để làm họa tiết trang trí, vừa thực dụng lại vừa thẩm mỹ, cực kỳ thích hợp để đi vào thời tiết nóng nực này.
Chỉ là, tại sao tự dưng U Liệt lại làm giày cho nàng chứ?
Nhưng rất nhanh nàng đã hiểu ra lý do, U Liệt vẫn đang trong thời kỳ phát tình, đêm qua nàng cũng xem như đã xoa dịu hắn, cộng thêm những ngày này hắn vẫn cần sự xoa dịu của nàng, ước chừng làm vậy là để lấy lòng nàng đây mà.
Nghĩ đến đây, chút gượng gạo trong lòng nàng lập tức tan biến, nàng mỉm cười chìa chân ra: "Đây là giày làm cho ta sao? ta có thể đi thử một chút không?"
U Liệt vốn dĩ trái tim vẫn treo lơ lửng, cứ ngỡ nàng sẽ ghét bỏ, không ngờ nàng lại có phản ứng như thế này.
Nửa đêm qua sau khi bước ra khỏi hang động, hắn đã mượn ánh lửa từ đống lửa dại, dùng phần da bụng mềm mại nhất của Trăn cá sấu khổng lồ để thuộc da từng chút một, khâu vá mà thành. Lúc này nhìn thấy sự vui mừng trong mắt Lê Nguyệt, cùng với nụ cười lấp lánh như ánh sao kia, giống như một nhát dao cùn rạch vỡ lớp vỏ cứng, sự cục cằn giấu kín bên dưới bị sự dịu dàng xua tan, trong lòng chỉ còn lại những nhịp đập rạo rực mềm mại.
Yết hầu U Liệt khẽ chuyển động, giọng nói có chút khàn đặc: "Ừm, cho nàng đấy, nàng đi thử xem có vừa chân không."
Lê Nguyệt xỏ chân vào, mặt da vừa vặn cao đến mắt cá chân, chất da mềm mại lại ôm chân, kích cỡ cũng vừa khít, so với đôi ủng da thú trước kia của nàng thì thoải mái hơn quá nhiều, khi bước đi cũng hoàn toàn không bị cọ xát đau chân.
Nàng đứng lên đi lại hai bước, xoay người cười với U Liệt càng thêm rạng rỡ: "Cực kỳ vừa chân luôn! Cảm ơn hắn nhé, U Liệt!"
Bất kể đây là sự báo đáp cho việc xoa dịu, hay là cố ý lấy lòng, thì ít nhất để làm ra đôi giày này, U Liệt đã tốn không ít tâm tư, hơn nữa đôi giày này nàng thực sự rất thích, trên mặt hiện rõ mười mươi sự vui vẻ.
Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của giống cái nhỏ, người ngẩn ngơ không chỉ có một mình U Liệt.
Tẫn Dã nhìn chằm chằm vào đôi mắt cong lên thành hình trăng lưỡi liềm khi cười của Lê Nguyệt, túi da thú trong tay suýt chút nữa đã rơi bịch xuống đất. Nàng ấy vừa nói cảm ơn sao? nàng ấy còn nhận giày do U Liệt tặng nữa?
Tư Kỳ đứng ở một bên, chân mày khẽ nhíu lại, ánh mắt dán chặt vào đôi giày U Liệt tặng nàng.
Lạn Tịch thì mặt không cảm xúc dời tầm mắt đi, đầu ngón tay vô thức mân mê chiếc thú ấn trên ngực, nghĩ đến vành tai ửng hồng của Lê Nguyệt lúc nhỏ máu cho mình vừa rồi, chút cảm xúc không tên trong lòng lại đậm thêm vài phần.
Nhưng chỉ vài giây sau, mấy giống đực đều hoàn hồn trở lại, thần sắc dần trở nên nghiêm trọng. Bọn họ đều nhìn ra được, thái độ của Lê Nguyệt đối với U Liệt rõ ràng đã mềm mỏng hơn rất nhiều, nàng rốt cuộc là thật lòng thích đôi giày này, hay là lại có ý đồ gì khác?
U Liệt không thèm để ý đến ánh mắt của những người khác, xoay người lấy ra một nắm nhỏ cỏ cầm máu từ trong túi da thú, đặt lên tảng đá giã thành một bọc bã thuốc, lại lấy đến một dải da thú sạch sẽ, bước tới trước mặt Lê Nguyệt, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay vẫn đang rỉ máu của nàng.
Lê Nguyệt ngẩn người một lát, nhìn hắn cẩn thận từng li từng tí đắp thảo dược lên vết thương cho mình, mới sực nhớ ra lời hứa hẹn ngày hôm qua của bản thân.
"Tính cả lần này, ngươi đã giúp ta xử lý vết thương hai lần rồi. Giúp ta băng bó thêm một lần nữa, ta sẽ nhỏ máu cho ngươi, nói được làm được."
Động tác của U Liệt khựng lại một chút, hắn khẽ nhíu mày nhìn nàng một cái, trong đôi mắt màu đỏ sẫm thoáng qua một tia phức tạp, nhưng không nói gì nữa, chỉ có tốc độ băng bó là nhanh hơn hẳn.
Lê Nguyệt bị phản ứng này của hắn làm cho không hiểu ra làm sao, cái bộ dạng này là sao chứ, còn không bằng lòng cơ à?
Chờ sau khi băng bó xong vết thương, mấy vị thú phu thu dọn xong xuôi đồ đạc chuẩn bị xuất phát.
U Liệt đưa túi da thú trong tay mình cho Tẫn Dã, bên trong đựng số thịt nướng và quả dại còn dư lại.
Tẫn Dã đón lấy chiếc túi, hừ một tiếng, giọng mang theo chút châm biếm: "Hôm qua ta đã cõng Lê Nguyệt một ngày, vốn dĩ hôm nay cõng thêm một ngày nữa là có thể nhỏ máu, bây giờ đổi thành ngươi cõng Lê Nguyệt, xem ra ngươi đang rất gấp gáp muốn hủy khế ước với nàng ấy nhỉ?"
U Liệt lườm hắn một cái, ánh mắt lạnh lẽo như băng, nhưng không đôi co gì nhiều.
Lê Nguyệt thì đang cúi đầu suy đi tính lại, nếu U Liệt biến trở về dạng rắn, trên lớp vảy trơn tuột kia đến một sợi lông để bấu víu cũng không có, thì nàng phải cưỡi lên lưng hắn kiểu gì đây.
Nàng đang mải suy nghĩ thì thấy U Liệt bỗng nhiên cúi người, một tay đỡ chắc lấy khoeo chân nàng, nhẹ nhàng nhấc một cái đã bế bổng nàng lên.
Lê Nguyệt theo bản năng ôm lấy cổ hắn, lúc này mới nhìn rõ sự thay đổi của U Liệt.
Nửa thân trên của hắn vẫn giữ nguyên hình người, mái tóc dài màu xám bạc xõa trên bờ vai, đường nét cơ bắp trên cánh tay săn chắc, ôm chặt lấy nàng một cách vững chãi, mà nửa thân dưới thì đã hóa thành một chiếc đuôi rắn màu trắng bạc.
Những chiếc vảy phản chiếu ánh sáng lạnh dưới ánh mặt trời, chóp đuôi còn cuộn lấy chiếc thùng gỗ đựng nước của Lạn Tịch, vừa không làm lỡ việc mang theo đồ đạc, lại vừa có thể linh hoạt tiến về phía trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


