Lê Nguyệt chớp chớp mắt, khuôn mặt đầy vẻ không hiểu nhìn Tư Kỳ: "Chẳng phải các ngươi vừa nói buổi tối đến địa điểm nghỉ chân sẽ đi săn sao?"
Tư Kỳ bị một câu nói này của nàng làm cho nghẹn họng, trong đôi mắt màu hổ phách tràn ngập sự dò xét, nghiên cứu. nàng ta rốt cuộc là ngây thơ thật, hay đang cố tình giả vờ không hiểu?
Hắn hít một hơi thật sâu, ngữ điệu mang theo vài phần châm biếm: "Săn bắn vào ban đêm không hề dễ dàng. Thú dữ xuất hiện trong đêm phần lớn đều là mãnh thú cấp cao, có săn được con mồi hay không hoàn toàn phải dựa vào vận may. Ngộ nhỡ không săn được, ngươi không chỉ tối nay không có thịt ăn, mà cả sáng mai lẫn trưa mai cũng sẽ không có thịt đâu."
Lê Nguyệt biết rõ, giống cái ở thế giới thú nhân đều cực kỳ chuộng ăn thịt, mỗi bữa bắt buộc phải có thịt. Nhưng nàng thì không có sự chấp niệm đặc biệt nào với thịt, ngược lại cảm thấy ăn vài quả dại hay thứ khác cũng rất tốt. Hơn nữa, trong không gian tùy thân của nàng vẫn còn số thịt nàng lén cất giấu, căn bản không sợ bản thân sẽ bị đói.
Nàng không nhịn được mà nói: "Ngươi cũng tự nói là buổi tối có khả năng không săn được con mồi, vậy nếu ta không chia thịt ra, các ngươi tính cứ để bụng đói mà lên đường sao?"
Mấy vị thú phu nghe thấy câu này, không giấu nổi sự chấn động nơi đáy mắt. Nàng ta rốt cuộc đang mưu tính cái gì? Tại sao thà chấp nhận mạo hiểm để bản thân chịu đói, cũng phải đem toàn bộ số thịt của mình ra chia sẻ cho bọn họ?
Thấy họ vẫn đứng trơ ra không nhúc nhích, chân mày Lê Nguyệt nhíu chặt hơn, giọng điệu mang theo vài phần nôn nóng: "Các ngươi không ăn thịt thì tốc độ đi đường chắc canh sẽ bị chậm lại! Ta cần phải nhanh chóng gặp được cha, muộn một ngày là ông ấy lại gặp thêm một phần nguy hiểm, cho nên các ngươi mau ăn thịt đi, đừng làm trễ nải thời gian!"
Nàng khựng lại một chút, nhìn gương mặt vẫn còn căng cứng của mấy vị thú phu, lại bổ sung thêm: "Cho dù buổi tối các ngươi không săn được con mồi thì cũng không sao, ta có thể ăn quả dại, không bỏ đói bản thân đâu."
Lời này vừa thốt ra, bên bờ suối triệt để rơi vào im lặng. Mấy vị thú phu nhìn nhau trân trân, trong mắt toàn là sự kinh hoàng. Cho nên nàng ta là vì "không muốn làm chậm tốc độ lên đường", mới thà ăn quả dại cũng phải chia thịt cho bọn họ ăn?
U Liệt tựa vào thân cây, đôi mắt đỏ sậm găm chặt lấy Lê Nguyệt, giống như muốn từ trên mặt nàng nhìn ra một tia "âm mưu" nào đó. Nhưng ánh mắt của nàng vô cùng nghiêm túc, không có sự bộ làm tịch nào, thậm chí còn mang theo sự nôn nóng kiểu "các ngươi mà không ăn là ta sẽ cuống lên đấy", hoàn toàn không giống như đang giở trò gì.
Trong đôi mắt xanh băng của Tẫn Dã mang theo một tia mờ mịt. Hắn vô thức xoa xoa cái bụng, số quả dại ăn lúc sáng sớm đã sớm tiêu hóa sạch sẽ, lúc này quả thực là đói đến hoảng hốt, nhưng hắn vẫn không dám động đậy. Hắn sợ đây là trò bịp mới của Lê Nguyệt, đợi bọn họ ăn xong thịt, nàng ta sẽ rút roi da ra bảo: "Các ngươi đã ăn thịt của ta, đáng phạt dùng roi ngâm nước muối quất một trận".
Lạn Tịch ngồi bên thùng gỗ, vây đuôi khẽ đập nhẹ lên mặt nước, cảm xúc trong mắt cuộn trào dữ dội. Hắn nhớ lại những giọt nước mắt nơi khóe mắt nàng khi bị hắn bóp cổ đêm qua, lại nhìn dáng vẻ thà ăn quả dại để đẩy nhanh hành trình của nàng lúc này, trong lòng đột nhiên dâng lên một luồng cảm xúc khó tả.
"Đừng nghệt mặt ra nữa. Các ngươi không ăn thì ta ăn đây." Cuối cùng vẫn là Trì Ngọc hành động trước, hắn cầm lấy một miếng thịt thú khô rồi bắt đầu gặm.
Có Trì Ngọc đi đầu, mấy vị thú phu còn lại cũng lần lượt tiến tới chia sạch số thịt. Lúc bắt đầu ăn, bọn họ còn liếc nhìn Lê Nguyệt vài cái, thấy thần sắc nàng không có gì bất thường mới yên lặng ăn thịt.
Lê Nguyệt nhìn bọn họ cuối cùng cũng chịu ăn thịt, trong lòng khẽ thở phào một hơi. Như sực nhớ ra điều gì, nàng chỉ vào hũ muối bên cạnh Lạn Tịch: "Đúng rồi, lúc ăn thịt đừng quên rắc chút muối nhé. Lên đường sẽ đổ mồ hôi, không bổ sung muối thì dễ bị mất sức lắm, muối Lạn Tịch chế vừa vặn dùng được luôn."
Lời này thốt ra, mấy vị thú phu lại một lần nữa sững sờ. Nàng ta thậm chí ngay cả việc bổ sung muối cũng nghĩ tới rồi sao? Trước đây Lê Nguyệt chỉ xem muối như một công cụ để hành hạ bọn họ, ví dụ như đổ nước muối lên vết thương, hiện tại lại biết nhắc nhở bọn họ rắc muối để bổ sung thể lực?
Lạn Tịch nhìn nghiêng khuôn mặt nghiêm túc của Lê Nguyệt, lẳng lặng cầm hũ muối lên, rắc một chút muối lên miếng thịt trong tay Tư Kỳ. Bất luận là Lê Nguyệt vì mục đích đẩy nhanh hành trình hay đang giấu giếm tâm tư gì khác, mấy giống đực quả thực đã quá lâu rồi chưa được ăn một bữa no nê.
U Liệt đi đầu cầm lấy một miếng thịt khô đã được rắc muối, đôi mắt đỏ sậm quét qua Lê Nguyệt, giọng nói vẫn không có mấy phần nhiệt độ: "Ăn đi, ăn xong còn tranh thủ lên đường."
Có câu nói này của hắn, các thú phu khác liền đua nhau rắc muối lên phần thịt của mình, sau đó bắt đầu ngấu nghiến nuốt chửng. Tướng ăn của Tẫn Dã là hào sảng nhất, một tảng thịt tươi lớn nhét vào trong miệng, nhai đến mức mặt đầy thỏa mãn. Tư Kỳ ăn có phần nhã nhặn hơn nhưng tốc độ cũng không chậm bao nhiêu, bởi vì sự mệt mỏi khi đi đường với cái bụng rỗng tuếch đã khiến hắn đói đến cồn cào từ lâu.
Trì Ngọc vừa ăn vừa không quên rắc chút muối lên tảng thịt tươi bên cạnh đống lửa, giống như dự định ăn xong miếng trên tay sẽ nướng thêm một miếng nữa. Lạn Tịch thì ngồi trong thùng gỗ, từng ngụm từng ngụm nhỏ gặm thịt, vị mặn mà của muối khiến tảng thịt tươi vốn dĩ nhạt nhẽo có thêm vài phần mùi vị, hắn vô thức ngước mắt, lại nhìn Lê Nguyệt một cái.
Lê Nguyệt nhìn họ ăn ngon lành, ban đầu định nói "đem thịt nướng lên ăn sẽ ngấm vị hơn", nhưng lời đến bên môi lại nuốt ngược trở vào. Nướng thịt cần thời gian, hiện tại việc quan trọng nhất là lên đường, không thể vì chuyện nhỏ này mà làm trễ nải. Hơn nữa, giống đực ở thế giới thú nhân vốn có thói quen ăn đồ sống, biết đâu bọn họ lại thích ăn thịt sống hơn thì sao?
Nàng dời sự chú ý khỏi người mấy giống đực, ánh mắt rơi vào con sông nhỏ đang chảy róc rách bên cạnh. Nước sông trong vắt nhìn thấy tận đáy, ánh mặt trời rọi xuống mặt nước ánh lên những tia sáng vàng li ti vụn vỡ, ngay cả những viên đá cuội dưới đáy sông cũng có thể nhìn thấy rõ mồm một.
Phải thừa nhận rằng môi trường ở thế giới thú nhân thực sự rất tốt, không có một chút ô nhiễm nào, một con sông nhỏ tùy tiện cũng sạch sẽ đến mức có thể trực tiếp uống được. Nhưng nhìn làn nước sông trong vắt này, Lê Nguyệt đột nhiên cảm thấy khắp người khó chịu vô cùng. Nguyên chủ vốn dĩ đã không thích tắm rửa, cộng thêm một quãng đường xóc nảy vừa rồi khiến nàng đổ không ít mồ hôi, chiếc váy da thú trên người dính chặt vào da thịt, vừa bí bách vừa ngứa ngáy. Lúc này nhìn thấy nước sông, nàng chỉ muốn lập tức nhảy ngay xuống tắm một trận.
Nàng quét mắt nhìn Tư Kỳ ở khoảng cách gần mình nhất, hắn đang cúi đầu gặm thịt, góc nghiêng khuôn mặt dưới ánh mặt trời trông đặc biệt cao quý. Lê Nguyệt do dự một chút, vẫn khẽ mở lời: "Tư Kỳ, ta có thể xuống dưới tắm rửa không?"
Lời vừa dứt, động tác của mấy vị thú phu đang ăn thịt đồng loạt khựng lại, tất cả đều ngẩng đầu lên nhìn nàng, đến cả động tác nhai nuốt cũng dừng hẳn.
Lê Nguyệt bị bọn họ nhìn đến mức bí bách khó giải thích, mấy tên giống đực này bị cái tật gì vậy? nàng cứ hễ mở miệng nói chuyện là bọn họ lại dừng hết mọi động tác trên tay để nhìn nàng sao?
Nàng làm sao biết được, trong lòng mấy vị giống đực lúc này đã sớm dậy lên sóng gió kinh hoàng. Lê Nguyệt chưa từng chủ động yêu cầu đi tắm! Trước đây khi cha nàng ta còn ở đây, đều là cha nàng ta cưỡng ép vác nàng ta ra bờ suối, nàng ta còn khóc lóc om sòm, chê nước suối lạnh, chê đá đau chân. Sau khi cha nàng ta đi rồi, mấy vị thú phu bị cưỡng ép kết khế như họ làm sao dám chủ động nhắc đến chuyện bảo nàng ta đi tắm? Sinh sợ một cái không cẩn thận lại chạm phải giới hạn của nàng.
Và so với điều này, thứ khiến họ chấn động hơn chính là nàng không tự tiện đi thẳng xuống sông tắm, mà lại hỏi ý kiến của Tư Kỳ.
Miếng thịt trong tay Tư Kỳ suýt chút nữa rơi xuống đất, hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt màu hổ phách đầy vẻ khó tin: "Ngươi... muốn tắm rửa?"
Lê Nguyệt gật đầu, lại chỉ chỉ vào dòng nước sông: "Ừm, trên người dính dớp quá, tắm một chút cho thoải mái, cũng không làm chậm trễ việc lên đường đâu, nhanh thôi."
U Liệt đặt miếng thịt trong tay xuống, đôi mắt đỏ sậm găm vào dòng nước sông, ngữ điệu mang theo vài phần cảnh giác: "Dưới sông có thể có nguy hiểm, ta đi cùng ngươi." Không liên quan đến lòng thù hận của hắn đối với Lê Nguyệt, chỉ vì thú ấn kết khế trên người họ không cho phép nàng gặp phải nguy hiểm.
"Các ngươi có thể... quay người đi, đừng nhìn ta cởi quần áo được không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)