: Linh KimThực hiển nhiên, tấm bình phong ngã xuống chính là bởi vì những người bên ngoài mới dọa đến con gái.Lúc này ông chủ rốt cuộc cũng chạy tới.
Đứng đó là một người đàn ông trung niên béo béo lùn lùn, lúc này hắn đang đứng trước một thiếu niên khoảng 17, 18 tuổi, sắc mặt khẩn trương nói cái gì đó.Mà xung quanh người thiếu niên, cũng là mấy thiếu niên lớn nhỏ đang đứng thẳng.Trong đó có một thiếu niên tóc nhuộm đỏ, trên người là quần áo đính đinh tán giống côn đồ đứng ở hướng Ngôn Cẩn ngồi bên nhã gian bên kia cùng hướng bình phong ngã xuống.Ngôn Thành liếc mắt một cái liền biết kẻ đầu sỏ gây tội hại con gái sinh bệnh là người nào.Bởi vì chân thiếu niên tóc đỏ còn đặt lên phiến bình phong.
Hiển nhiên, đối phương đá một chân lên bình phong kết quả bình phong ngã xuống nhã gian nhà mình, dọa Ngôn Cẩn.Ánh mắt Ngôn Thành rơi xuống thẳng tắp trên người thanh niên tóc đỏ.Hắn không để ý đến thân phận của đối phương không bình thường, có thể để ông chủ cười lấy lòng theo thanh niên áo đen, cũng không để ý những người đó nghe được động tĩnh của hắn ra tới, ánh mắt đều nhìn qua người thanh niên trẻ tuổi của nhóm.
Hung hăng trợn trừng nhìn đối phương một cái, Tần Văn Châu theo bác sĩ chạy ra ngoài.Ngôn Hi một mình lưu lại nhã gian, thu thập lại đồ đạc em gái còn lưu lại, mới cầm thẻ Ngôn Thành ném lại từ bên trong ra tới.Lúc trước trong nhã gian bên ngoài phát sinh chuyện gì Tần Văn Châu cùng cô đều có thể nghe được, bởi vậy đối với người cũng lứa tuổi phạm sai lầm một chút hối hận đều không có, trong lòng Ngôn Hi một chút hảo cảm đều không có.Đặc biệt những người này làm tổn thương em gái mà cô yêu thương nhất, Ngôn Hi càng nhìn những người này không vừa mắt.Chỉ là chỗ Ngôn Hi đi thu ngân tính tiền nhất định phải đối mặt với những người này, bởi vì không muốn nhìn, Ngôn Hi cúi đầu đi xuyên qua thật nhanh.Mà cũng chính lúc này, vốn dĩ thanh niên áo đen đối với nơi này không có mấy hứng thú ánh mắt lại đột nhiên dính chặt trên người Ngôn Hi.Thẳng đến khi Ngôn Hi cúi đầu đi đã xa, ánh mắt hắn còn gắt gao dính trên người Ngôn Hi.Thanh niên tóc đỏ lúc này do dự mở miệng: "Anh Phong, em có phải đã dính vào rắc rối rồi, không phải chỉ đạp vào bình phong thôi sao? Như thế nào còn gọi xe cứu thương a.
Nếu cha em biết em liền xong đời rồi."Tính cách thường ngày kiêu ngạo, lúc này thanh niên tóc đỏ nhìn một màn này vẫn là hoảng hốt.Lăng Phong nghe vậy lúc này mới thu hồi tầm mắt dính trên người Ngôn Hi lại.Hắn có chút hờ hững lắc lắc đầu: “Không có việc gì, dù sao cũng chỉ trả một ít tiền thuốc men, không có gì đáng giá, chú bên đó ngươi không cần lo lắng."Thanh niên tóc đỏ chính là chờ những lời này, hiện tại nghe Lăng Phong nói như vậy, tâm hắn liền thả xuống.Chẳng qua hồi tưởng lại ánh mắt của Lăng Phong lúc nãy, thanh niên tóc đỏ không khỏi nói thầm, ánh mắt vừa nãy của Lăng Phong sao lại giống như nhìn người quen."Chỉ là cảm giác cô ấy có điểm quen mặt." Lăng Phong đột nhiên nói.Thanh niên tóc đỏ bỗng hồi phục lại tinh thần, lúc này mới phát hiện chính mình đem những lời trong lòng nói ra.Hắn hơi có chút xấu hổ cười cười, "Anh Phong đừng để ý, em chỉ nhất thời tò mò, tò mò thôi."Hắn cũng chơi quên Lăng Phong ghét nhất những người khoa chân múa tay đối với hắn..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
