Ngôn Hi từ trong nhà nhỏ chạy ra đã lâu mới gặp được cảnh sát đang đi tìm kiếm.Mà khi đó cô bé đã sớm mất máu quá nhiều.
Cho nên thời gian nằm viện của Ngôn Hi trong tiểu thuyết muốn dài hơn hiện tại gấp đôi thời gian.Có lẽ rốt cuộc đại sự ở trong lòng đã giải quyết xong, Ngôn Cẩn cảm thấy thời gian ở nhà trẻ của mình trôi qua thật nhanh.Mùa đông thực mau liền tiến đến.Thành phố Tĩnh An trên mặt đất phủ đầy băng giá.Nhà trẻ Lam Thiên đã sớm cho nghỉ đông.Đối với Ngôn Cẩn ở nhà, Tần Văn Châu như hận không thể đặt cô ở trong lòng bàn tay mà chăm sóc.Quần áo tới tay, cơm tới miệng.Như vậy qua chừng nửa tháng, Ngôn Cẩn cảm thấy chính mình giống như bị phế đi.Thời điểm sắp đến tết, Ngôn Thành cùng Tần Văn Châu quyết định mang hai đứa trẻ cùng nhau về quê ăn tết.Bọn họ bắt đầu lu bu công việc mang cái gì về quê, Ngôn Cẩn trút xuống gánh nặng bị Tần Văn Châu quá quan tâm chăm sóc.Buổi sáng ngày khởi hành, từ sớm Ngôn Cẩn bị lay dậy, sau đó đi rửa mặt xong liền mặc bộ quần áo trẻ em bằng vải bông màu hồng nhạt mà mấy hôm trước Tần Văn Châu đã mua ở cửa hàng trẻ em, trên đầu cũng bị Tần Văn Châu thắt thành hai bím tóc đáng yêu.Ngôn Hi cũng có một bộ quần áo giống Ngôn Cẩn, chẳng qua do chính cô bé chọn là màu lam.Hai đứa trẻ ngoại trừ khuôn mặt, những cái khác bên ngoài đều giống nhau như đúc.Người khác liếc nhìn một cái liền biết đây chính là một cặp song sinh đáng yêu.Có lẽ Ngôn Cẩn và Ngôn Hi là hai bào thai khác trứng, cho nên diện mạo của bọn họ khác xa nhau.Khuôn mặt Ngôn Cẩn thiên về nhu nhược, chính là tiểu mỹ nữ thanh thuần đáng yêu, diện mạo của Ngôn Hi lại thập phần sắc sảo.Hơn nữa Ngôn Hi còn có một cặp mắt to xinh đẹp, nhìn thấy liền biết tương lai chính là một đại mỹ nhân.Chẳng qua hai chị em tuy diện mạo có khác biệt lớn, nhưng hình dáng bên ngoài vẫn cho người khác cảm giác liếc mắt liền biết có quan hệ huyết thống.Ngôn Thành cùng Tần Văn Châu chính là từ thanh mái trúc mã đến mặc váy cưới của hôn nhân, cho nên quê quán của bọn họ chính là cùng một nơi.Chẳng qua do nhu cầu phát triển sự nghiệp, bọn họ mới chuyển từ quê là huyện thành nhỏ lên thành phố lớn là thành phố Tĩnh An.
Mà thành phố Tĩnh An cùng quê bọn họ khoảng cách cũng không tính là gần, nếu người một nhà lựa chọn lái xem thì không tiện.Cho nên đối với lựa chọn đi máy bay, Tần Văn Châu lúc này lại đang lo lắng Ngôn Cẩn ở trên máy bay tái phát bệnh tim.Cứ cho là tỷ lệ này rất nhỏ, nhưng Tần Văn Châu cũng không muốn Ngôn Cẩn trải qua cái mạo hiểm này.Bởi vậy sau khi bàn bạc một phen, Tần Văn Châu cùng Ngôn Thành đưa ra quyết định tự mình lái xe về quê.Kỳ thực hai người bọn họ cũng đã ba năm rồi không về quê quán.Ba năm trước là thời kỳ bệnh tình của Ngôn Cẩn khẩn trương, ở quê điều kiện chữa bệnh khẳng định kém xa thành phố Tĩnh An.Bởi vậy trừ bỏ liên hệ qua điện thoại, Tần Văn Châu cùng Ngôn Thành cũng không có về quê.Tuy lần này tự lái xe có điểm mệt nhọc, nhưng cũng may Tần Văn Châu và Ngôn Thành đều biết lái xe, trên đường bọn họ cũng có thể thay phiên nhau nghỉ ngơi.Ngôn Cẩn ở trên xe không lâu liền ngủ mất, mặc kệ là đời trước hay đời này, Ngôn Cẩn vẫn có điểm say xe..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


