Quý Tử không nhịn được, bèn huýt sáo gọi chú chó Dobermann cao quý, lạnh lùng kia vài tiếng.
Đó chỉ là bản năng của con người!
Cô vốn tưởng hành động này sẽ khiến chủ nhân lẫn cún cưng xem thường mình.
Nhưng điều không ngờ là, đôi tai của Dobermann khẽ động, cặp mắt nâu lặng lẽ nhìn sang cô, rồi đột nhiên lao vọt tới.
Chỉ riêng hai cái chân trước đen bóng, rắn chắc kia thôi, cô đã không chống đỡ nổi.
Cơ thể ngả về phía sau, mắt thấy sắp ngã xuống đất thì lại được một đôi bàn tay to ấm áp vững vàng đỡ lấy.
"Nó... đây là lần đầu tiên gặp dẫn đường, có lẽ hơi kích động một chút, xin lỗi."
"Trước đây anh chưa từng được trấn an sao?"
Dobermann không ngừng dùng đầu cọ vào người cô. Kiếp trước Quý Tử từng nuôi một con mèo, nhưng chưa từng có kinh nghiệm nuôi chó, chỉ đành dùng cách gãi cằm quen thuộc của mèo để gãi nhẹ lên đỉnh đầu Dobermann.
"Ư ử..." Chú chó phát ra tiếng rên khe khẽ đầy hưởng thụ.
Quý Tử mừng rỡ, vội vàng quay sang nhìn Đinh Ninh.
"Vậy có phải chứng tỏ nó thích được tôi trấn an không?"
Gương mặt màu lúa mạch của Đinh Ninh thoáng hiện vẻ ngượng ngùng, ánh mắt né tránh.
Anh không nói với cô rằng tinh thần thể vốn là một phần phản chiếu của bản thể, cho nên trấn an tinh thần thể cũng chẳng khác nào đang trấn an chính chủ nhân.
Tinh thần thể cảm thấy thích, cũng đồng nghĩa với chủ nhân đang cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Đây là lần đầu tiên anh được dẫn đường trấn an, hoàn toàn không biết chỉ một động tác gãi nhẹ nho nhỏ cũng có thể khiến tinh thần mình thư thái đến vậy.
Cảm giác ấy giống như giữa mùa hè oi bức được một cơn mưa mát lành tưới xuống, từng lỗ chân lông trên khắp cơ thể đều như được mở ra.
Nếu không phải nhiều năm ra vào khu ô nhiễm, rèn luyện được ý chí tự chủ mạnh mẽ, e rằng Đinh Ninh đã thất thố từ lâu.
Thấy anh không trả lời, còn cúi đầu im lặng.
Quý Tử theo bản năng cho rằng mình vẫn làm chưa đủ tốt.
Thế là cô cố gắng nhớ lại nội dung trong cuốn Cẩm nang trấn an dẫn đường vừa ôn tập buổi sáng, từ đầu, đến má, rồi cằm, ngực, cuối cùng tiếp tục vuốt xuống dưới...
"Khoan... khoan đã..."
Dobermann sung sướng lăn ngửa ra đất, bốn chân chổng lên trời, để lộ phần bụng mềm mại yếu ớt, mặc cô tùy ý xoa nắn.
Đây thật sự vẫn là chú chó hộ vệ oai phong ban nãy sao?
Quý Tử bị nó chọc cười, còn thử ra lệnh:
"Ngoan nào, ngồi xuống."
Dobermann lập tức lăn người một vòng, đứng thẳng dậy ngay tại chỗ, khôi phục dáng vẻ oai vệ ban đầu.
"Giỏi lắm."
Cô khen ngợi rồi xoa nhẹ lên chiếc mũi ươn ướt của nó.
Bên cạnh, Đinh Ninh bị ngứa đến mức không nhịn được mà hắt hơi một cái.
Biểu cảm vừa tủi thân vừa uất ức.
Sở dĩ Dobermann được mệnh danh là cảnh khuyển số một, còn bởi một nguyên nhân quan trọng nhất.
Đó là cả đời chúng chỉ nhận duy nhất một chủ nhân.
Một khi đã ghi nhớ mùi hương của người đó...
Cho đến chết cũng không thay lòng.
Nhưng lúc này, tinh thần thể của Đinh Ninh đã ghi nhớ toàn bộ mùi hương trên người Quý Tử, còn điên cuồng cọ cọ khắp người cô, để lại đầy nước dãi.
Anh từng nghe đồn Quý Tử mắc chứng sạch sẽ, vốn tưởng cô sẽ ghét bỏ rồi đẩy nó ra. Dù sao tinh thần thể của anh cũng chẳng thể sánh bằng những tinh thần thể mạnh mẽ bẩm sinh của các lính gác ưu tú trong học viện.
Nhưng Quý Tử chỉ bất đắc dĩ lấy tay áo lau mặt, rồi lại cúi xuống tiếp tục chơi đùa với Dobermann.
Một người một chó cứ thế chạy đuổi nhau khắp căn phòng trấn an không lớn.
Dobermann còn rất hiểu ý người, cố tình chạy chậm lại, giả vờ đuổi không kịp cô. Bộ dạng nịnh nọt ấy khiến ngay cả Đinh Ninh là chủ nhân cũng thấy chẳng nỡ nhìn.
Tuy có hơi mất mặt...
Nhưng tâm trạng của anh quả thật đã tốt lên rất nhiều.
Những u ám và tạp chất tiêu cực tích tụ sau bao năm ra vào khu ô nhiễm dường như cũng theo từng bước chân vui vẻ của Dobermann mà dần tan biến.
Đây... chính là năng lực của dẫn đường sao?
Khó trách lại được coi trọng đến vậy.
Chỉ một lần trấn an bề mặt đơn giản thôi đã khiến anh cảm thấy dễ chịu như thế.
Nếu là trấn an chuyên sâu thì sao?
Đôi mắt nâu của Đinh Ninh trở nên sâu thẳm hơn vài phần.
Biết đâu có thể làm giảm mức độ ô nhiễm trong lãnh vực não của anh. Như vậy anh sẽ có thêm thời gian để tiếp tục xin vào khu ô nhiễm.
Anh có linh cảm mình sắp đột phá lên cấp A. Chỉ cần thêm vài lần tiến vào khu ô nhiễm nữa là đủ.
Chỉ những lính gác từ cấp A trở lên mới được xem là lính gác cao cấp, mới có thể nhận nhiều nhiệm vụ treo thưởng hơn.
Cũng mới kiếm được nhiều đồng vàng hơn.
Nghĩ đến đây.
Anh chủ động cắt ngang bầu không khí vui vẻ bên kia.
"Quý dẫn đường, xin cô hãy tiến hành trấn an chuyên sâu cho tôi."
Quý Tử dừng lại, gương mặt trắng trẻo vì cười đùa mà ửng hồng, nhưng rất nhanh đã điều chỉnh lại hơi thở.
Một người một chó chậm rãi bước tới.
Đinh Ninh nhìn tinh thần thể của mình, trong thoáng chốc thậm chí còn cảm thấy tên này giống hệt tinh thần thể của Quý Tử, cứ bám lấy cô không rời.
Đúng rồi.
Tinh thần thể của dẫn đường đâu?
Trong Bạch Tháp, chưa từng có lính gác nào được nhìn thấy tinh thần thể của cô.
Đinh Ninh vốn còn tưởng mình sẽ là người đầu tiên có vinh hạnh ấy.
Là cô không triệu hồi nó ra sao?
Thôi vậy.
Được trở thành lính gác đầu tiên được cô trấn an đã là một vinh hạnh lớn lao rồi, sao còn có thể tham lam thêm nữa?
Trấn an chuyên sâu đòi hỏi hai người phải có nhiều tiếp xúc cơ thể hơn.
Khi cần thiết, Quý Tử còn phải tiến vào tinh thần vực của anh, giúp anh khai thông những cảm xúc tiêu cực cùng tạp chất bên trong.
Nhưng...
Cô chỉ mới đọc qua phần giới thiệu trong sách, chưa từng thực hành bao giờ!
Sách cũng chẳng hề viết phải mở tinh thần vực như thế nào, càng không nói làm sao để tiến vào.
Huống hồ, người đối diện lúc này cũng là một lính gác lần đầu tiên được trấn an.
Mọi chuyện thật sự quá trùng hợp.
Trong lúc cô còn do dự, Quý Tử rõ ràng cảm nhận được người lính gác ngồi đối diện đang dần căng thẳng.
"Tôi... không đủ tiêu chuẩn sao?" Anh hỏi.
Quý Tử ngẩn người.
"Cái gì cơ?"
Đinh Ninh lập tức đứng phắt dậy, không nói một lời đã cởi bỏ quân phục. Bên trong là chiếc áo ba lỗ màu đen. Vì quanh năm làm nhiệm vụ nên hai cánh tay anh rám nắng rõ rệt, còn chằng chịt những vết thương lớn nhỏ.
"Xin lỗi... cơ thể tôi rất xấu, có lẽ không phù hợp với yêu cầu của cô."
Quý Tử lập tức hiểu ra.
Hai người đứng rất gần nhau.
Chỉ cách đúng một nắm tay.
Đủ để cô lặng lẽ quan sát gương mặt của người lính gác trước mắt.
Ngũ quan rất ngay ngắn, mang đến cảm giác vững chãi và đáng tin cậy.
Trong đầu cô chợt hiện lên một câu.
Người đàn ông dám để tóc húi cua mới là đàn ông đích thực.
Mùi hương trên người anh cũng rất dễ chịu, có lẽ là một lính gác cực kỳ chú trọng vệ sinh cá nhân.
Nghĩ vậy, ý thức của Quý Tử bất giác lan tỏa.
Đến khi hoàn hồn.
Cô đã chẳng hiểu vì sao lại xuất hiện giữa một vùng phế tích.
Đây... chính là tinh thần vực của người lính gác kia sao?
Trong sách có nói, tinh thần vực được hình thành trong lãnh vực não của lính gác phần lớn phản ánh quá trình trưởng thành và thế giới nội tâm của họ.
Có nơi khép kín, u ám.
Có nơi nhiệt huyết, phóng khoáng.
Cũng có nơi lạnh lẽo hoặc khiến người ta sợ hãi...
Nhưng tất cả những từ đó đều không thể dùng để miêu tả cảnh tượng trước mắt.
Quý Tử chỉ có một cảm giác duy nhất.
Đổ nát tan hoang.
Cô chưa từng nhìn thấy tinh thần vực của bất kỳ ai khác, chỉ biết trong sách viết rằng "nơi ấy" của mỗi người đều là độc nhất vô nhị, không thể bắt chước, cũng chẳng thể tái hiện.
Trừ khi tự mình bước vào nơi này.
Nếu không, sẽ chẳng ai biết được thế giới nội tâm thật sự của các lính gác.
Dưới chân là lớp cát đá nóng bỏng, dù cách một đôi bốt đen vẫn nóng rát đến gan bàn chân.
Tiếp theo...
Cô phải làm gì đây?
Cái cuốn "Cẩm nang trấn an lính gác" chết tiệt kia rốt cuộc là loại cẩm nang gì vậy?
Đến cả cách trấn an như thế nào cũng chẳng viết!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

