Quang bình phát ra từng tiếng "leng keng, leng keng" báo hiệu đồng vàng liên tục đổ vào tài khoản, mãnh liệt kích thích mọi giác quan của người xem.
Góc trên bên phải hiển thị tổng số tiền cược của trận đấu. Quá nhiều số 0 đến mức Quý Tử còn chẳng buồn đếm.
Còn góc trên bên trái là tổng phần thưởng tích lũy được sau mỗi lần thủ đài thành công.
Người khiêu chiến thứ tư nhanh chóng bước lên võ đài.
Đó là một lính gác có thân hình khổng lồ, sức mạnh kinh người.
Trên mắt hắn đeo một thiết bị giống kính bảo hộ cỡ lớn, bên trong có chất lỏng màu xanh lục đang chảy.
“Đó là gì vậy?”
Quý Tử hỏi Tu.
“Con mắt điện tử sau khi cải tạo, có thể tăng cường khả năng tập trung và bảo vệ thị lực.”
Là kiểu "bảo vệ thị lực" mà nàng đang nghĩ sao?
“Ba.”
“Hai.”
“Một.”
Tên lực sĩ khổng lồ không chút do dự, tung một cú đấm thẳng về phía mắt Thain.
Thain nhanh nhẹn né tránh, sau đó triệu hồi tinh thần thể.
Tinh thần lực của hắn là cấp A-, có thể phóng to tinh thần thể trong một mức độ nhất định.
Nhưng lần này...Nó lớn hơn rất nhiều so với lần trước Quý Tử nhìn thấy.
Con rắn hổ mang phun lưỡi đỏ tươi lao lên võ đài, lập tức khiến cả khán đài bùng nổ tiếng reo hò.
Ba đối thủ trước đó thậm chí còn chưa có tư cách nhìn thấy tinh thần thể của Thain.
Hiển nhiên hắn không định bộc lộ toàn bộ thực lực quá sớm.
Có rắn hổ mang phối hợp, thân rắn to lớn mà linh hoạt ăn ý với từng cú đấm của Thain, rất nhanh đã ép tên lực sĩ khổng lồ liên tục lùi bước.
“Mẹ kiếp! Chỉ mình mày có tinh thần thể à?”
Tên lực sĩ gầm lên, vung hai nắm đấm còn to hơn cả đầu Quý Tử, nện mạnh xuống mặt sàn.
Ầm! Mặt đất lập tức nổ tung thành hai hố sâu đáng sợ.
Ánh mắt Thain sắc bén như chim ưng.
Đứng trên võ đài, hắn bình tĩnh vững vàng, hoàn toàn không bị lời nói hay hành động khiêu khích của đối thủ ảnh hưởng.
Rầm!
Thân hình cao hơn hai mét như bức tường cuối cùng cũng đổ xuống.
Ngay lúc ấy, dưới khán đài bỗng có người giơ tay hét lớn:
“Tên rắn gian lận!”
“Hắn dùng thiết bị gian lận!”
Trận đấu thứ tư kết thúc.
Ba trọng tài lập tức bước lên võ đài, ép Thain vào hàng rào rồi tiến hành khám người.
Cuối cùng...Không phát hiện bất cứ điều gì bất thường.
“Không thể nào!”
“Tôi vừa đọc được khẩu hình miệng của hắn!”
“Lúc tên mập tung cú đấm cuối cùng, rõ ràng hắn nói: trước tung móc phải giả, sau đó đổi thành móc ngược!”
“Nếu không gian lận thì sao hắn có thể đoán chính xác cách ra đòn của tên mập như vậy?”
Thain tháo mũ bảo hộ xuống, theo hướng phát ra âm thanh nhìn sang, lập tức nhận ra người tố cáo.
Thì ra là hắn. Tên phế vật một tháng trước từng bị hắn đánh bay khỏi võ đài chỉ bằng ba cú đấm.
Thain tháo đôi găng tay nặng nề, nhịn cười giải thích với mọi người: “Xin lỗi nhé. Có lẽ vì đánh hăng quá... nên tôi lỡ thăng một cấp.”
“Cái gì?”
“Mày vừa từ A- lên A luôn sao?”
Quý Tử lập tức kiểm tra tinh thần lực của hắn.
Quả nhiên.
Hắn thật sự đã đột phá lên cấp A ngay trong trận đấu.
Lần đầu tiên đạt tới cấp A trở lên, cả bản thể lẫn tinh thần thể của lính gác đều sẽ được tiến hóa mạnh mẽ.
Vậy...
Chỉ là trùng hợp thôi sao?
Quả thật lính gác rất dễ tích lũy kinh nghiệm trong chiến đấu.
Nhưng từ A- lên A chính là cánh cửa bước vào hàng ngũ lính gác cao cấp, cũng là cấp bậc khó vượt qua nhất.
Lúc hai người thiết lập liên kết tinh thần, Quý Tử rõ ràng cảm nhận được trong cơ thể mình dâng lên một luồng hơi ấm xa lạ.
Như thể có thứ gì đó chậm rãi tiến vào cơ thể nàng, đối kháng với nguồn sức mạnh vốn có.
Cho tới lúc này mới dần dung hợp.
Nàng khẽ sờ bụng dưới. Nơi đó ấm áp, vô cùng dễ chịu.
Đồng thời, nàng phát hiện năm giác quan của mình dường như cũng được tăng cường đáng kể.
Thị giác. Thính giác. Khứu giác. Vị giác. Và xúc giác.
Thì ra...Đây chính là thế giới trong mắt lính gác. Rõ ràng hơn trước kia không biết bao nhiêu lần.
Sau khi trọng tài xác nhận không có vấn đề gì, trận đấu tiếp tục.
Giữa lúc bận rộn, Thain vẫn tranh thủ nhìn nàng một cái, truyền tới thông qua liên kết tinh thần suy nghĩ chân thật nhất của mình.
“Tôi nhất định sẽ giành được ống thuốc dinh dưỡng đó cho ngài.”
Quý Tử thầm nghĩ:
Thật ra có lấy được hay không cũng chẳng sao. Dù gì mình chỉ tới xem náo nhiệt, tiện thể mở mang xem thế giới bên ngoài ra sao thôi.
Thain cảm nhận được ý nghĩ ấy, kiên quyết phủ nhận.
“Không được. Tôi sẵn sàng cược cả mạng sống... để chiến đấu vì ngài.”
"..."
Điều đó khiến Quý Tử nhất thời không biết phải đáp lại thế nào.
Dù sao quan hệ giữa hai người cũng chưa thân thiết đến vậy.
Đánh dấu và liên kết tinh thần đều chỉ là tạm thời, ba ngày sau sẽ tự động biến mất.
Chỉ một thoáng mất tập trung ấy đã khiến trên người Thain xuất hiện thêm vài vết thương.
Người khiêu chiến thứ năm cũng là một lính gác.
Hắn mặc bộ giáp màu bạc trắng, toàn thân kín mít, chỉ để lộ đôi mắt đỏ lờ mờ sau khe hở.
“Như vậy không tính là phạm quy sao?”
“Hả?”
Tu sững người.
“Ý cô là... bộ giáp?”
Quý Tử tức tối lên án:
“Đúng vậy! Thi đấu quyền anh thì sao lại được mặc áo giáp?”
Tu cười đến không nhịn nổi, giơ tay vuốt mấy sợi tóc bạc dựng ngược trên đỉnh đầu nàng vì kích động.
“Cô gái nhỏ à.”
“Đây là chợ đen.”
“Vậy... sao Xà Nam không mặc?”
Tu kiên nhẫn giải thích:
“Vì tinh thần thể của hắn là rắn.”
“Lớp da của hắn chính là áo giáp mềm tốt nhất.”
“Hắn vốn chẳng thèm mặc giáp.”
“Hơn nữa... chỉ cần đeo đôi găng tay kia lên thì chẳng mấy ai là đối thủ của hắn.”
Lời ấy khiến Quý Tử nhớ tới người đàn ông mình gặp trước khi vào đấu trường.
Nàng hỏi Tu:
“Vậy anh cũng tin chắc anh ấy sẽ thắng sao?”
“Anh cũng cược cho anh ấy à?”
Nàng muốn nghe câu trả lời thật lòng.
“Không biết.”
“Trận đấu tối nay là do chính Xà Nam chủ động đề nghị với ông chủ chợ đen.”
Nếu thắng, hắn sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh và quyền tự do.
Nếu thua... hắn sẽ bán thân cho chợ đen, làm việc đến tận khi chết.”
Tu rất khéo léo.
Hắn không trả lời trực diện câu hỏi của nàng, nhưng lại tiết lộ không ít thông tin hữu ích.
Đến mức...Quý Tử hoàn toàn không nghe được cảm xúc thật trong lòng hắn.
Hay là...Hắn cố tình che giấu?
Suốt nửa trận đấu còn lại, lực chú ý của Quý Tử đều đặt lên người đàn ông bên cạnh.
Đến khi Thain giành chiến thắng chung cuộc, phản ứng của nàng cũng khá hờ hững.
Tu chú ý thấy đường quai hàm nàng căng chặt.
Hắn lại không nhịn được muốn giơ tay xoa đầu nàng.
Nhưng lần này, nàng nhanh chóng lùi lại tránh né.
Bàn tay Tu khựng giữa không trung một lát rồi hơi lúng túng rút về.
“Có chuyện gì vậy? Tôi làm cô không vui sao, cô dẫn đường xinh đẹp?”
Quý Tử mím môi, không trả lời.
Suốt cả trận đấu.
Nàng không nghe thấy thêm bất kỳ tiếng lòng nào của Tu.
Là...Hắn đã phát hiện rồi sao?
Khi trận đấu đi được quá nửa, Thain xin trọng tài nghỉ mười phút.
Tháo đôi găng tay khổng lồ xuống, hắn nhảy khỏi võ đài rồi đi thẳng tới bên Quý Tử.
Ánh mắt nóng bỏng, dường như còn mang theo hơi nước của mồ hôi.
“Còn năm trận nữa.”
Nàng đưa khăn lau mồ hôi cho hắn.
“Ừm, còn năm trận.”
“Có cần tôi trấn an cho anh không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

