Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Xuyên Thành Đại Mỹ Nhân Yêu Kiều Chương 4: Khí kích động kịch bản

Cài Đặt

Chương 4: Khí kích động kịch bản

Hắn là một khí kích động kịch bản! Trong lòng Trình Dao Dao hơi động, cô vội vàng nắm chặt cánh tay của người đàn ông, trong đầu đầy hình ảnh điên cuồng, Trình Dao Dao nắm chặt cô hội xem các ký ức bên trong đầu.

Người đàn ông: “...”

Trình Dao Dao nhìn thấy rất nhiều chuyện không có trong kịch bản.

Nguyên chủ không chịu được hoàn cảnh nông thôn gian khổ, làm việc vất vả nên chạy trốn mấy lần, sau đó lại bị bắt về. Hôm nay là lần thứ ba cô trốn đi, trong núi bị lạc đường. Đám người dưới núi này đến tìm cô.

Đám người dưới núi đến gần thì thấy một màn trước mắt này.

Bọn họ vội vàng chạy đến lập tức thấy người đẹp Trình Dao Dao cao ngạo dầm mưa ướt sũng, quần áo không chỉnh tề, cô còn đang khoác áo choàng ngắn của đàn ông, trong tay nắm thật chặt cánh tay người đàn ông không thả.

Đám người trông thấy một màn này đều sửng sốt, sắc mặt thanh niên cầm đầu phức tạp thốt ra: “Sao hai người lại ở cùng một chỗ?”

Trình Dao Dao buông tay ra, cô oán giận: "Liên quan gì tới anh!"

Nam thanh niên đột nhiên bị oán giận, trên khuôn mặt tuấn mỹ nhất thời lộ ra vẻ mặt nghẹn họng trân trối nhìn ngu không chịu được.

Hắn lập tức biết mình thất thố, mặt đen lại không lên tiếng. Cũng may lực chú ý của mọi người lúc này đều để ý tới người Trình Dao Dao, không ai chú ý tới hắn.

Trình Dao Dao lườm hắn một cái, người thứ hai lập tức tới cửa. Một cô gái nhỏ nhắn đi ra từ trong đám người chạy tới trước mặt Trình Dao Dao khóc nói: “Chị Dao Dao! Chị không có việc gì thì tốt rồi. Đại đội trưởng nói trên núi có sói, em rất sợ chị sẽ xảy ra chuyện!”

Trong khoảnh khắc bị cô ấy giữ chặt, mắt Trình Dao Dao lóe lên một tia chán ghét.

Bây giờ Trình Dao Dao đã tiếp nhận đủ ký ức của nguyên chủ. Cô gái trước mặt này tên là Trình Nặc Nặc, là em kế cùng cha khác mẹ, cô ta có khuôn mặt giống hệt người em kế của cô. Ngay cả tính tình cũng giống vậy.

Nguyên chủ và Trình Dao Dao giống nhau, đều rất ghét em kế, nhưng tính tình nguyên chủ kỳ quái, cô luôn bị em kế dắt mũi, chịu thiệt cũng không tự biết, ngay cả thanh niên trí thức là thanh mai trúc mã Thẩm Yến đều trở thành đầy tớ núp dưới váy Trình Nặc Nặc.

Bởi vì Thẩm Yến và Trình Nặc Nặc cùng nhau xuống nông thôn, nguyên chủ bị kích thích muốn sống muốn chết bỏ qua chức vị ở trong thành phố người khác cầu còn không được chạy theo xuống nông thôn.

Thời gian xuống nông thôn gian khổ cỡ nào, ngay cả cơm đều ăn không đủ no không nói, lao động chân tay cường độ lớn.

Thẩm Yến cao lớn cũng đi lên phía trước, hắn không đồng ý nhìn Trình Dao Dao: “Nặc Nặc quan tâm cô, thái độ của cô kiểu gì vậy?"

Trình Nặc Nặc hiểu chuyện nói: “Không sao, chị ở trong núi dầm mưa, bị doạ sợ nên mới như vậy.”

Nặc Nặc hiểu chuyện và thiện lương như vậy mới luôn bị Trình Dao Dao bắt nạt. Trong mắt Thẩm Yến trong đau lòng.

Trình Dao Dao nói: “Cô ấy không ngại, liên quan gì đến anh. Anh và cô ấy có quan hệ gì?”

Thẩm Yến: “...”

Thẩm Yến cũng là con ông cháu cha, đẹp trai, từ nhỏ đến lớn đều được mọi người vây quanh. Trình Dao Dao mặc dù là nữ thần của nhóm nam thanh niên trí thức nhưng cũng quấn chặt lấy hắn, không tiếc từ bỏ công việc tốt trong thành phố đuổi tới nơi hẻo lánh này.

Cho dù Thẩm Yến rất ghét Trình Dao Dao quấn chặt, nhưng cũng hưởng thụ loại hư vinh này. Bây giờ Trình Dao Dao ở ngay trước mặt mọi người không khách khí với hắn chả khác gì muốn kéo da mặt của hắn xuống.

Mắt thấy sắc mặt Thẩm Yến khó coi chảy ra nước, Trình Nặc Nặc vội nói: "Chị, chị đừng tức giận, đều do em không tốt. Chị ở trong núi đợi lâu như vậy không gặp nguy hiểm gì chứ? Sao chị tìm được đường về? Sao quần áo trên người chị lại có máu vậy?”

Trình Nặc Nặc giật mình thu hút lực chú ý của mọi người trở về trên người Trình Dao Dao. Cô làm cho mọi người suy nghĩ thêm: Trình Dao Dao chờ ở trong núi một ngày, bây giờ xuống núi với người đàn ông khác, còn mặc áo đàn ông...

Lúc này Trình Dao Dao mới phát hiện cô vẫn mặc áo choàng ngắn của người đàn ông. Cô quay đầu nhìn bên cạnh, người đàn ông đó đã khiêng lợn rừng đi về phía đầu cầu.

Trình Nặc Nặc nheo mắt nhìn nét mặt của cô, cẩn thận hỏi: “Chị Dao Dao, người đàn ông đưa chị xuống núi là ai vậy?”

Trình Dao Dao cũng không biết. Nguyên chủ mới đến thì này được 3 tháng, cô chưa bao giờ thấy người đàn ông kia.

Thấy Trình Dao Dao không lên tiếng, đại đội trưởng uy nghiêm nói: "Thanh niên trí thức Trình, đây là lần thứ ba cô chạy trốn! Còn làm hại toàn thôn đi tìm cô, cô có biết phía sau núi có sói hoang không hả? Nhỡ cô xảy ra chuyện gì, đại đội chúng ta làm sao nói với tổ chức bên trên đây?"

Trình Dao Dao còn chưa mở miệng, Trình Nặc Nặc đã cướp lời cầu tình: “Chị Dao Dao nhất thời hồ đồ mới chạy trốn. Đại đội trưởng, bác đừng báo cáo với bên trên, cháu cầu xin bác!”

“Trình Nặc Nặc, cô cũng đừng phí công cầu tình, người ta cũng không phải trốn lần đầu tiên.” Một nữ thanh niên trí thức tết bím tóc lớn cười lạnh nói.

Trình Nặc Nặc lôi kéo tay Trình Dao Dao bao che khuyết điểm nói: “Chị Dao Dao sẽ không chạy nữa đâu, em cam đoan thay chị ấy!”

Trình Dao Dao cười lạnh. Cô còn chưa nói câu nào đâu, Trình Nặc Nặc đã giội nước bẩn lên, lời nói tốt xấu gì cũng được cô ta nói ra hết.

Trình Dao Dao tranh đấu với em kế từ nhỏ đến lớn, trước mặt cha giở trò thủ đoạn, nói về diễn, Trình đại tiểu thư cô sợ ai chứ?

Trình Dao Dao thở sâu nhìn biểu hiện lo lắng của Trình Nặc Nặc, bỗng nhiên cô khóc thành tiếng.

Tác giả có điều muốn nói:

Anh Tạ Tam yêu quý mổ heo người thiết không ngã.

Dao Dao: Anh sẽ hối hận!

Anh Tạ Tam là khí kích động kịch bản, đụng nhiều chút sẽ có kinh hỉ rơi xuống.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc