Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ánh mắt Tạ Tam thuận theo khuôn mặt nhỏ của cô nhìn xuống, bỗng nhiên sững sờ: “Chân của cô!”
Trình Dao Dao mờ mịt nhìn hắn: “A?”
Trình Dao Dao chân trần giẫm lên cỏ, ống quần cuốn tới đầu gối, lộ ra bắp chân thẳng tắp trắng nõn nà. Lúc này, trên chân cô treo một con côn trùng thân mềm đỏ như máu.
Trình Dao Dao cúi đầu nhìn xem, lập tức phát ra tiếng thét chói tai: “A a a a a a!!!”
Lâm Đại Phú cũng kêu lên: “Là con đỉa, con đỉa! Nhanh đánh rớt nó!”
Trình Dao Dao bị dọa nhảy loạn, nhưng con đỉa kia dính trên chân cô làm sao cũng không rơi, Lâm Đại Phú tháo giày của mình ra, kêu: “Đến đập chết nó! Cô đừng nhảy, nó chui vào trong thịt cô!”
Lời Lâm Đại Phú còn chưa dứt, vừa nói như vậy Trình Dao Dao càng tê cả da đầu, cả người đều không tốt.
Nữ thanh niên trí thức mềm mại chân trần đứng trên bờ thét lên, dẫn đến mọi người trong ruộng đều dừng việc lại, nhìn cô cười vang.
Còn có tên du côn không có ý tốt nhìn chằm chằm bắp chân trắng như tuyết của cô, huýt sáo.
Trình Dao Dao khóc không thành tiếng: “Làm sao bây giờ làm sao bây giờ, cứu mạng a!”
Tạ Tam nhíu mày lại, đoạt lấy giày trong tay Lâm Đại Phú, bước nhanh đến phía trước bắt lấy Trình Dao Dao: “Đừng nhúc nhích!”
Bàn tay Tạ Tam ấm áp hữu lực, phảng phất có ma lực đặc biệt. Trình Dao Dao lập tức cứng đờ bất động. Tạ Tam nửa ngồi xổm xuống, cầm đế giày dùng sức đập lên chân Trình Dao Dao.
“Đau quá, sao anh lại đánh tôi?” Trình Dao Dao khóc cào Tạ Tam một cái.
Tạ Tam chếch xuống dưới, trên mặt đã có một vết cào nóng rát. Hắn dùng sức đập mấy lần, con địa to đùng rơi xuống, ngọ nguậy trên đống cỏ. Tim Trình Dao Dao đập loạn, nhìn con côn trùng thân mềm suýt nữa nôn ra.
Lâm Đại Phú đi giày vào, tới ba ba giẫm nát côn trùng: “Đây là con đỉa! Dưới ruộng sợ nhất đồ chơi này, nhìn chằm chằm trên chân cô để hút máu, bản thân cô còn không phát hiện ra. Đánh con đỉa phải chú ý, phải dùng giày đập thịt của cô, để con đỉa tự rơi xuống, không để nó chui vào trong thịt cô!”
Hóa ra là vậy, vậy cô hiểu lầm Tạ Tam rồi. Trình Dao Dao chột dạ vụng trộm nhìn Tạ Tam, gương mặt hắn lạnh lùng nhìn cũng không nhìn cô, từ khóe mắt đến xương gò má còn có một vết cào đỏ tươi, giống như… giống như là cô cào?
Xong! Lại lưu lại một trang thù hận lên người đại lão! Trên lưng Trình Dao Dao mát lạnh, trong lòng cũng lạnh.
Lúc này, tên du côn cao giọng hô lên: “Thanh niên trí thức Trình, chân cô trắng thật! Tạ Tam có phúc lớn a!”
Trình Dao Dao tức giận quay đầu nhìn lại, chính tên du côn nổi danh trong thôn gọi cô. Trình Dao Dao nhặt lên một viên đá ném về phía hắn, đáng tiếc khí lực nhỏ, viên đá không bay quá hai mét liền rơi vào trong ruộng. Trong ruộng truyền đến một trận cười vang.
Lâm Đại Phú hướng về phía trong ruộng rống: “Đều nhàn rỗi làm gì ! Việc không cần làm à? Trước khi mặt trời xuống núi không làm xong đều không ăn cơm!”
Đám người lúc này mới thu liễm, một lần nữa vùi đầu làm việc, nhưng vẫn có người ngẩng đầu nhìn chằm chằm chân Trình Dao Dao.
Mặt Trình Dao Dao đỏ lên vì tức, đem ống quần ẩm ướt buông xuống: “Đại đội trưởng, bác nhìn những người này lưu manh đùa giỡn!”
Lâm Đại Phú cũng phát sầu, dáng dấp Trình Dao Dao thật xinh đẹp, mềm yếu cũng không làm được công việc bên trong ruộng, ở trong ruộng làm đám đàn ông không có tâm tư làm việc.
Ông suy nghĩ nói: “Cô cũng không phải nhân tài lao động, tôi để cô làm công việc khác đi…”
Tạ Tam không có hứng thú với lời nói của hai người, gương mặt lạnh lùng nhấc giỏ lên, quay người rời đi.
Lâm Đại Phú kêu lên: “Chờ một chút, Tạ Tam cháu quay lại đây! Cháu không phải muốn đi hái đậu nành sao? Để thanh niên trí thức Trình cùng cháu hái đi.”
Tạ Tam: “…”
Trình Dao Dao nghe vậy, cảnh giác hỏi một câu: “Hái loại đậu nành này có mệt không?”
Lâm Đại Phú lau mặt, thấm thía nói: “Lao động vinh quang nhất, cô sao có thể dùng mệt hay không để đánh giá lao động? Đi cùng Tạ Tam đi!”
Làm cái gì cũng tốt hơn so với việc xuống ruộng nước gieo mạ! Trình Dao Dao nghĩ như vậy, liền vui vẻ chạy tới bên người Tạ Tam.
Tạ Tam nhăn lông mày, dứt khoát nói với Lâm Đại Phú: “Cô ấy không biết làm.”
Lâm Đại Phú chỉ muốn đem chuyện rắc rối này đưa đi, nói: “Vậy cháu dạy cô ấy một chút! Cô ấy sớm hay muộn đều phải học.”
Lông mày Tạ Tam vẫn nhăn lại, nhìn lướt qua Trình Dao Dao. Trình Dao Dao vốn còn đang cao hứng nụ cười bỗng cứng lại, bị dọa sợ rụt cổ một cái. Hắn rất đáng sợ sao?
Cuối cùng, Lâm Đại Phú phân phó một câu: “Thanh niên trí thức Trình được điều tới giúp chúng ta xây dựng thôn, cháu phải hảo hảo mang cô ấy đi, hảo hảo mang cô ấy về.”
Trình Dao Dao trốn được việc gieo mạ, nói rất ngọt: “Đại đội trưởng bác yên tâm đi, cháu sẽ học tập cho giỏi!”
Lúc này Lâm Đại Phú bó tay thật rồi, khoát khoát tay để bọn họ đi mau. Lời kia là để nói Tạ Tam, dáng dấp Trình Dao Dao quá đẹp, để cô cùng thanh niên to xác xuống đất làm việc, giống như đem cừu non đưa vào miệng sói không sai biệt lắm.
Tạ Tam là Lâm Đại Phú nhìn từ nhỏ đến lớn, nhân phẩm của hắn có thể bảo đảm, Lâm Đại Phú vẫn gõ hắn một phen.
Trình Dao Dao đem giày của mình tìm về, rửa chân, lấy khăn lau sạch rồi đi vào.
Tạ Tam đã sớm cõng giỏ đi thật xa. Trình Dao Dao một bên đi giày, một bên thất tha thất thểu chạy ở phía sau: “Anh chờ tôi một chút, anh Tạ Tam, anh chờ tôi một chút mà!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









