Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tạ Tam vuốt vuốt thái dương. Tai hắn rất tốt, có thể phân biệt ra được thanh âm cái giỏ của Trình Dao Dao bị kéo lê trên mặt đất, cô yếu ớt lầu bầu phàn nàn. Sau một lát, Trình Dao Dao lớn tiếng ồn ào: “Mau nhìn nấm tôi hái này, tôi còn bắt được một con chuột tre!”
Tạ Tam: “…”
Trong rừng, mấy người Trương Hiểu Phong vừa nhìn thấy Trình Dao Dao liền lên tiếng trách cứ: “Cô chạy thế nào xa như vậy? Chúng tôi đều hái xong rồi, tìm cô nửa ngày.”
Trình Dao Dao lau vệt mồ hôi, đắc ý hướng các cô nói: “Đừng oán trách, mau tới giúp tôi nhấc giỏ!”
Trương Hiểu Phong cùng Lưu Mẫn Hà lập tức tới, nhìn một giỏ đồ đều kinh ngạc: “Cô nhặt được cái gì, nhiều như vậy!”
Hàn Nhân oán giận nói: “Cô có phải nhặt được nấm độc hay không? Bảo cô hái nấm phải cẩn thận, nấm độc cho vào nồi chúng ta đều nghỉ ăn cơm…”
Tiếng nói Hàn Nhân im bặt dừng lại, miệng không khép lại được.
Xốc lá diệp tử bên trên lên, nhìn thấy một giỏ nấm tràn đầy. Một nắm nấm gà lớn, một nắm lớn nấm đầu khỉ, nấm vi khuẩn khô. Nhìn một cái, kích cỡ chủng loại đều tốt hơn nhiều so với nấm tạp các nàng hái được.
“Những thứ này…đều là cô hái?” Trương Hiểu Phong ba người cùng nhau hít một hơi.
Các cô không biết những cây nấm này, không biết nó có giá trị. Trình Dao Dao nũng nịu có thể hái được một giỏ nấm, mới thật sự làm bọn họ kinh ngạc rớt cằm.
Trình Dao Dao dương dương đắc ý, mở bọc lá cây ra: “Còn có cái này!”
Một con chuột tre to mọng!
Hàn Nhân kích động nhảy dựng lên, hận không thể hung hăng hôn Trình Dao Dao một cái: “Trình Dao Dao, cô được lắm!”
Hàn Nhân mang theo cái giỏ lớn, phàn nàn nói: “Cô sao lại giống em trai 8 tuổi của tôi, không một chút buông tay. Cô không phụ một tay cũng đừng quấy rối…”
Nhét một quả dâu chua ngọt vào miệng Hàn Nhân, Trình Dao Dao mỉm cười nhìn cô: “Ăn ngon a?”
Hàn Nhân ngậm miệng, đem quả dâu nuốt xuống, vị chua ngọt quanh quẩn đầu lưỡi, cơn tức cũng không phát ra được.
Thật ngọt.
Trình Nặc Nặc cùng Thẩm Yến từ trên trấn trở lại, vừa nói vừa cười dọc theo đường nhỏ về chỗ thanh niên trí thức.
Khí trời nóng bức, mặt trời chiếu lên da đầu nóng hổi, làn da đỏ lên. Trình Nặc Nặc ngay cả mũ rơm cũng không mang, khuôn mặt nhỏ bị ánh nắng chiếu lên thấm ra mồ hôi, vẫn trắng nõn sáng long lanh.
Thẩm Yến nhìn da mặt Trình Nặc Nặc, nhịn không được sát lại gần lẩm bẩm: “Nặc Nặc, mặt em thật mềm.”
Trình Nặc Nặc run lên, mắt to vụt sáng, giống như thỏ trắng bé nhỏ bị kinh sợ, e thẹn nói: “Anh Thẩm Yến, đang ở bên ngoài đó.”
Bộ dáng thẹn thùng này của cô có thể làm cho đàn ông có cảm giác thoải mãn cực lớn. Thẩm Yến cởi mở cười: “Sợ cái gì, hiện tại mọi người đều biết, chúng ta cũng không cần giấu diếm.”
Trình Nặc Nặc nghe vậy, trong lòng vui mừng. May mà có đứa ngu xuẩn Trình Dao Dao kia, nếu không chuyện của cô cùng Thẩm Yến còn không biết bao lâu mới có thể công khai. Cô cắn cắn môi: “Bác trai bác gái bên kia…”
Nụ cười Thẩm Yến mới nâng lên liền cứng, nói: “Chuyện này chúng ta không phải nói qua nhiều lần rồi sao? Cha mẹ anh còn không biết người anh thích là em. Huống chi chúng ta còn chưa về thành phố, lúc này nói với họ cũng phí sức!”
Trình Nặc Nặc vội vàng cúi thấp đầu, khóc lã chã: “Xin lỗi anh Thẩm Yến, anh đừng tức giận. Em chỉ là… chỉ là quá sợ hãi. Cha mẹ anh vừa ý chị Dao Dao làm con dâu, nhưng em chỗ nào cũng không sánh bằng chị, cha mẹ em cũng không thích em, em vốn dĩ không xứng với anh…”
Nước mặt rơi xuống khuôn mặt trắng muốt sáng long lanh, lòng Thẩm Yến lập tức mềm nhũn, không để ý trên đường có thể có người đi qua, đưa tay ôm lấy cô: “Nặc Nặc, đừng khóc. Không cần để ý đến cha mẹ em, em còn có anh.”
“Anh Thẩm Yến, em chỉ có anh. Hiện tại tất cả mọi người đều đứng về phía chị Dao Dao, đều chán ghét em.”
Trình Nặc Nặc nắm chắc vạt áo Thẩm Yến, mềm nhũn lặp lại: “Em chỉ có anh.”
Trong lòng Thẩm Yến hiện lên một chút mệt mỏi, ôm chặt cô. Hai người dính lấy nhau trong chốc lát, mới trở lại nơi ở thanh niên trí thức.
Còn chưa tiến vào liền nghe được một loạt tiếng cười cười nói nói. Thẩm Yến là người thích náo nhiệt, lập tức tiến lên một bước đẩy cửa ra, cất giọng cười nói: “Mọi người đang làm gì vậy?”
Chỉ thấy mọi người đều kéo tay áo, ngồi xổm trên đất rửa nấm, trong chậu gỗ lớn chất đầy nấm dại đã rửa sạch: nấm đầu khỉ, nấm gà, nấm vi khuẩn khô, nấm đỏ, nấm đùi gà, nấm thông,…
Tác giả có lời muốn nói:
Anh Tạ Tam: Đừng đụng vào tôi!
Dao Dao (nhìn xuống): Ngoài miệng nói không muốn, thân thể lại thành thật nha. Ai, đàn ông!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









