Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Xuyên Thành Đại Mỹ Nhân Yêu Kiều Chương 20: Chuột tre

Cài Đặt

Chương 20: Chuột tre

Tạ Tam đem giỏ xếp lại lần nữa, ngữ khí lạnh lùng: "Không nên cùng tôi có quan hệ, đối với cô và tôi đều tốt."

"Thế nhưng mà..." Trình Dao Dao nhìn về phía Tạ Tam, bị sắc mặt lãnh đạm của hắn đánh bại, bẹp miệng không nói thêm gì nữa.

Tạ Tam cũng không để ý tới ánh mắt của Trình Dao Dao, tự mình ở trong rừng hái nấm. Giỏ của hắn rỗng hơn phân nửa, lại hái một chút bổ sung.

Trình Dao Dao cũng không đi hái, hết lần này đến lần khác dính sát bên người Tạ Tam, nhắm mắt theo đuôi. Tìm được cơ hội chạm vào Tạ Tam, đem ký ức bù đắp.

Nhưng Tạ Tam cực kỳ tỉnh táo, tay Trình Dao Dao mới vươn ra, hắn lập tức quay đầu lặng lẽ nhìn cô. Trình Dao Dao theo nửa ngày, ngón tay cô ngay cả nửa mảnh vạt áo của hắn đều đụng không đến, đành phải đi theo hắn hái nấm.

Kinh nghiệm Tạ Tam già dặn, tổng có thể tìm thấy nấm. Phạm vi sinh trưởng của nấm là một vòng tròn, Trình Dao Dao đi theo cũng có thể nhặt được một chút ở phụ cận.

Tạ Tam nhìn cô, cô liền vô tội bẹp miệng: "Tôi sợ rắn."

Tạ Tam nghe vậy không có lên tiếng, thật cũng không xua đuổi cô nữa.

Hai người tìm trong chốc lát, Tạ Tam bỗng nhiên đi tới chỗ gốc cây tre to Trình Dao Dao vừa ngồi xổm. Cây tre này to chừng miệng bát, lộ ra rễ tre trên mặt đất, đã chết héo hơn phân nửa.

Trình Dao Dao tức giận, vẫn lên tiếng nhắc nhở hắn: "Anh phải cẩn thận, bên trên cây tre có rắn nha."

Mật rắn vừa rồi nuốt vào bắt đầu tác quái, dưới bụng phun lên nhiệt khí, Tạ Tam bỗng nhiên né tránh, đổi tư thế quỳ gối, quỳ một chân trên đất, cũng may quần rộng rãi, không đến mức xấu mặt.

Ngón tay Trình Dao Dao chỉ cách bả vai Tạ Tam một đường, lại bị hắn né tránh: "..."

Ngón tay thon dài của Tạ Tam đặt bên môi "Xuỵt" một tiếng, lập tức nắm chặt đao bổ củi, tập trung chuyên chú nhìn cái động kia.

Trình Dao Dao muốn nhìn hắn làm sao bắt chuột, cũng ngoan ngoãn không động loạn, mở to đôi mắt hoa đào chăm chú nhìn xem.

Tạ Tam dùng chuôi đao bổ củi thò vào trong động, trái phải gõ, mặt đất rất nhanh sụp xuống, xuất hiện một đầu đường hầm nho nhỏ, nối thẳng hướng cửa hang chuột tre.

Tạ Tam cúi người, cánh tay rắn chắc thon dài thẳng vươn vào trong động, lúc hoạt động, cơ bắp ở cánh tay lớn và bả vai chịu lực, đường cong cơ bắp liên miên chập trùng, mồ hôi nhấp nhô, có thể trực tiếp kéo vào phòng chụp ảnh chụp chân dung và thân thể đàn ông.

Trình Dao Dao không tự chủ được quan sát hắn, thẳng đến khi trong động bỗng nhiên truyền ra tiếng kêu chi chi, chuột tre cùng đường phát ra tiếng kêu thê lương, đem lực chú ý của Trình Dao Dao kéo trở về.

Thanh đao bổ củi của Tạ Tam chặn ngang cắm sâu vào trong bùn, ngăn chặn cửa hang. Năm ngón tay trái gỡ tầng đất ướt át ra, trong động lộ ra hai con chuột tre to mọng chen thành một đoàn. Một con lớn một con nhỏ, lớn chính là con Trình Dao Dao vừa mới nhìn rõ.

Chuột tre cùng đường, phát ra âm thanh chi chi chói tai, hung hãn muốn xông tới. Tạ Tam xuất thủ nhanh chóng, nắm cái đuôi chuột tre lật ngược lại, chuột tre mới còn hung ác lập tức trung thực.

Con chuột tre mập mạp nháy đôi mắt đậu xanh, nhìn mười phần giải trí. Trình Dao Dao nhịn không được cười lên.

Từ lúc cô đi vào thế giới này, đây là lần đầu tiên lộ ra nụ cưới thuần túy, đôi mắt hoa đào cong cong, lộ ra hàm răng trắng như tuyết, làm cho người hận không thể đem cả thế giới đều chắp tay dâng lên.

Trình Dao Dao dùng cành tre trong tay đâm cái bụng chuột tre, chuột tre chi chi kêu lên: "Chơi thật vui, nó thật mập a, cho tôi chơi một chút được không?"

"Ừm." Tạ Tam liếc nhìn cô một cái, nắm cổ chuột tre, dùng sức vặn một cái, rắc một tiếng chuột tre liền không một tiếng động nữa.

Trình Dao Dao hít vào một hơi.

Tạ Tam làm theo đúng cách vặn gãy cổ chuột tre, xách ra. Hắn đem dây thừng buộc chuột tre lại một chỗ, lúc này mới lạnh nhạt quay đầu nhìn về phía bên người.

Không có một ai!

Tạ Tam giương mắt, chỉ thấy Trình Dao Dao kéo cái giỏ rón rén đi ra xa mấy mét, kêu lên: "Chờ một chút."

"A? Có... có chuyện gì?" Trình Dao Dao hết sức nuốt nước miếng một cái, ánh mắt loạn lên, ngữ khí nơm nớp lo sợ.

Tạ Tam đứng dậy, cầm con chuột tre mập kia đưa cho cô: "Cho cô."

Chuột tre gãy mất cổ, chết không nhắm mắt nhìn Trình Dao Dao: "!!!"

Tạ Tam hướng phía trước đưa, khó được nói nhiều một câu: "Cô không phải muốn sao? Chuột tre là cô tìm được trước, cho cô một con."

Nước mắt Trình Dao Dao xoay một vòng trong hốc mắt, lắp ba lắp bắp nói: "Không không không cần..."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc