Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Đừng nhúc nhích!" Sau gáy của người đàn ông giống như mọc ra mắt, âm thanh bị nước mưa làm mơ hồ, giọng điệu lạnh lùng.
"Tôi... Tôi sợ!" Trình Dao Dao không ngừng lùi về phía sau, chỉ muốn cách xa một chút.
Mưa to làm cô ướt sũng, đôi mắt đầy vẻ sợ hãi, bờ môi đỏ tươi giống như động vật nhỏ xinh đẹp bị ướt.
Người đàn ông quay đầu, đao bổ củi trong tay thuận thế chỉ thẳng vào cô, hắn quát to: “Đứng lại!”
Đúng lúc hắn nghiêng đầu sang, Trình Dao Dao thấy rõ nửa khuôn mặt nhuộm máu của hắn, còn có sự sắc bén phát ra từ bên trong đôi mắt dọa cô liên tục lùi về sau: “Anh đừng tới đây!”
Người đàn ông cắn răng, nhưng hắn khẽ động, lợn rừng liền động theo, giống như xe tăng đánh về phía người đàn ông.
Trình Dao Dao hét lên chỉ vào phía sau hắn: “Lợn rừng!”
Người đàn ông nghe vậy bỗng nhiên quay đầu, thân hình nhanh đến mức đột nhiên biến mất, trực tiếp xoay người xuất hiện phía sau lợn rừng.
Không có gì ngăn trở, lợn rừng vọt thắng đến trước mặt Trình Dao Dao, răng nanh lóe sáng trực tiếp đâm lên mắt Trình Dao Dao.
Một thanh đao bỗng nhiên từ sau đầu vượt ngang lên cái cổ của lợn rừng, không tiếng động vạch phá màn mưa.
Xiu~!!!
Chất lỏng nóng hổi văng tung tóe đầy người Trình Dao Dao pha tạp mùi máu tanh nồng đậm.
Mắt Trình Dao Dao trợn to trơ mắt nhìn lợn rừng ngã trên mặt đất, cô im lặng run rẩy, dưới thân lợn rừng chậm rãi chảy ra mảng lớn chất lỏng màu đậm.
Người đàn ông khom người nhìn lợn rừng một chút, bỗng dưng hắn mắng câu gì đó, một cước đá vào trên thân lợn rừng, một đao qua cổ lợn rừng, lợn rừng triệt để bất động.
Mà người đàn ông kia chậm rãi đứng lên, nửa bên mặt cùng thân thể đều nhiễm máu được nước mưa rửa sạch lộ ra hình dáng cứng rắn lạnh lẽo, đôi mắt hẹp dài hung ác nham hiểm tràn ngập sát khí chưa rút đi.
Trong tay hắn còn cầm thanh đao, hắn đi đến trước mặt Trình Dao Dao, bao phủ cô ở trong bóng tối. Mũi đao nhỏ máu, lưỡi đao hiện ra ánh sáng lạnh.
Thanh âm người đàn ông kiên định: “Còn muốn chạy không?”
Trình Dao Dao liều mạng lắc đầu, còn nấc một cái: “Không không, không...! Không... Không chạy... Đừng giết tôi!”
Trên bầu trời có một tiếng sấm nổ tung, sắm chớp loé sáng chiếu xuống nửa khuôn mặt nhuốm máu và thanh đao trong tay người đàn ông, hắn giống như một vị Sát Thần.
Trình Dao Dao theo bản năng lùi về sau. Mưa to rơi vào mặt đau nhức.
Trình Dao Dao nắm vuốt áo choàng ngắn, phía trên áo dính đầy máu, rất bẩn.
Trên mặt Trình Dao Dao do dự không trốn khỏi ánh mắt của nam người đàn ông, hắn tự giễu giật môi, nói: “Không mặc thì đứng dậy đi thôi!”
Trình Dao Dao thử dò xét nói: “Đi đâu?”
“Quay về thôn!” Người đàn ông rất ít nói, hắn nhếch môi chuyên tâm trói con lợn rừng kia.
Trình Dao Dao nghiêng đầu nhìn người đàn ông từ bên hông cởi xuống một cuộn dây thừng lưu loát trói bốn cái móng lợn rừng, cơ bắp nhấp nhô đường cong có lực.
Lưng hắn đối diện với cô. Trình Dao Dao chậm rãi đứng lên, di chuyển về sau.
Đế giày giẫm lên cành cây khô lạch cạch một tiếng. Bên trong tiếng mưa rơi rào rào, người đàn ông quay đầu, ánh mắt như chim ưng khóa chặt Trình Dao Dao.
Trình Dao Dao liều mạng khoát tay: “Tôi không có chạy, tôi không có chạy! A! Anh làm gì, đừng đụng vào tôi, cứu mạng!!!"
Cánh tay rắn chắc của người đàn ông đưa về hướng Trình Dao Dao, mùi máu tươi và hơi thở nóng rực trên người hắn bay tới bao phủ Trình Dao Dao vào bên trong.
Trình Dao Dao theo bản năng đưa tay lên mặt người đàn ông bắt loạn quấy loạn, móng tay quét vào da thịt hắn, người đàn ông “Tê” một tiếng, đụng cũng không có đụng cô, chỉ đem một đoạn dây thừng trực tiếp quấn ngang hông cô, buộc hai vòng.
Một đoạn dây thừng cuốn quanh hai vòng vẫn còn thừa đoạn lớn, thật sự rất nhỏ. Trong đầu người đàn ông hiện lên ý nghĩ không đúng lúc, má trái lập tức tê rần, nhíu mày hoàn hồn.
Trình Dao Dao giận điên lên. Sao người đàn ông này có thể dùng dây thừng trói cô? Điều này làm cô thấy nhục nhã hơn cả việc bị chiếm tiện nghi.
Tính tình điêu ngoa của Trình Dao Dao phát tác, ngay cả sợ hãi cũng quên, cô giơ tay chào hỏi mặt người đàn ông: "Anh dựa vào đâu mà trói tôi, anh thả tôi ra, tôi muốn báo cảnh...Ô...”
Cổ tay Trình Dao Dao tê rần, tay người đàn ông nóng hổi dùng sức lớn nắm lấy tay cô, giống như xách con gà con kéo cô tới trước mặt. Trình Dao Dao vội vàng không kịp chuẩn bị, trực tiếp đụng vào bộ ngực kiên cố của người đàn ông.
“Thả tôi ra!!!” Trong nháy mắt tiếp xúc với người đàn ông, trong đầu Trình Dao Dao tràn vào vô số hình ảnh, nhất thời giật mình.
Thân thể thiếu nữ rất mềm, vị ngọt hoa Đào tháng năm chui thẳng vào trong mũi. Người đàn ông bị bỏng vội nghiêng người tránh ra, trong tay nắm chặt đoạn dây thừng, tiếng nói lạnh lẽo, cứng rắn: “Ra khỏi rừng, tôi thả cô ra.”
Trên khuôn mặt người đàn ông nhiều thêm mấy vết cào, một vết rơi vào khóe mắt, mắt hắn hẹp dài sắc bén, chiếu đến vết thương rất đáng sợ.
Trình Dao Dao quỳ dưới đất, trong đầu có vô số ký ức không cách nào rõ ràng, chỉ có một điểm có thể xác định: Người đàn ông này không có ác ý với cô.
Trình Dao Dao nắm lấy đoạn dây thừng trên lưng, xem xét thời thế, rốt cục bất đắc dĩ cúi đầu: “Anh nói đấy nhé!”
Người đàn ông không trả lời. Từ trên cao nhìn xuống cô: “Vậy đứng dậy.”
“Tôi... Tôi run chân, không đứng lên nổi.”
Trình Dao Dao có một khuôn mặt rất đẹp, dựa vào gương mặt này, từ nhỏ đến lớn làm việc gì cũng không có gì bất lợi. Dưới mắt có thêm một nốt ruồi lệ, lúc nhìn người càng hiện vẻ quyến rũ, bộ dáng yếu ớt.
“...”
Ánh mắt người đàn ông kỳ quái, lông mày sắc bén nhếch lên: “Muốn tôi cõng cô?”
“Cảm ơn.” Trình Dao Dao nghe vậy nhẹ nhàng thở ra, vẻ mặt cô vui vẻ vươn tay về phía hắn.
Người đàn ông: “...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
