Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Xuyên Thành Đại Mỹ Nhân Yêu Kiều Chương 10: Đồ chó con nhà địa chủ

Cài Đặt

Chương 10: Đồ chó con nhà địa chủ

Lâm Gia Tuấn bị đám người chọc giận, hắn trừng mắt đẩy Trình Dao Dao về phía trước: "Hôm nay tôi nhất định để Trình Dao Dao là người thứ nhất mua thịt!"

Trình Dao Dao chưa kịp phản ứng đã bị hắn đẩy lên trước tấm thớt, hai tay cô đè lên cái thớt đầy mỡ, ánh mắt đối diện với con lợn rừng chết không nhắm mắt.

"Á!" Trình Dao Dao kêu thảm lên.

Một bàn tay lớn nắm lấy Trình Dao Dao giúp Trình Dao Dao tránh được thảm kịch hôn môi với lợn rừng. Bàn tay người đàn ông to lớn nóng hổi, lúc da thịt chạm nhau, một mảnh ký ức lập tức tràn vào trong đầu cô.

Không đợi Trình Dao Dao nghĩ kỹ, Tạ Tam thu tay lại nhìn xuống cái thớt giống như con lợn rừng kia đáng giá thưởng thức hơn so với Trình Dao Dao.

Lâm Gia Tuấn vỗ thớt, giọng nói kiêu căng: "Tạ Tam, cắt thịt heo cho thanh niên trí thức Trình!"

Mắt Tạ Tam cũng không thèm nhấc lên, hắn cầm một khối vải trắng lau lưỡi dao.

Lâm Gia Tuấn không nhịn được, hắn tức giận nói: "Lỗ tai anh bị điếc à?"

Bàn tay Tạ Tam lau qua lưỡi dao sáng như tuyết, Lâm Gia Tuấn vô thức lùi lại hai bước, trong lòng run rẩy. Tên Tạ Tam này luôn luôn im lặng nhưng lúc mổ heo hay đánh nhau đều rất hung ác.

Tạ Tam giương mắt nhìn hắn, vẻ mặt hắn lạnh nhạt: "Xếp hàng."

Trình Dao Dao lấy khăn tay nhỏ ra lau dầu mỡ trên tay, cô trợn trừng mắt lườm Lâm Gia Tuấn. Có kiểu nịnh bợ như này sao?

"Anh, anh..." Lâm Gia Tuấn nhận được ánh mắt kia của Trình Dao Dao, hắn tự cho rằng đấy là ánh mắt cổ vũ.

Cô gái xinh đẹp ngay trước mặt, sao hắn có thể chịu thua được: "Anh! Anh là đồ chó con nhà địa chủ, nếu không phải bố tôi thấy anh đáng thương nên thu thịt heo của anh để bù trừ khoản nợ của đại đội, nhà anh đã sớm bị lấy đi rồi. Đến lúc đó, bà nội địa chủ và người em gái ma bệnh kia của anh, tất cả đều..."

"Phanh" một tiếng, con dao của Tạ Tam chặt lên trên thớt, hắn bước ra xách cổ áo của Lâm Gia Tuấn lên giống như xách một con gà: "Đến sân phơi gạo, anh dám không?"

Sân phơi gạo trong thôn là nơi đánh nhau tốt nhất, đàn ông trẻ tuổi nổi máu lên thì bốc cháy.

Người trẻ tuổi chỉ sợ thiên hạ không loạn: "Đánh đi! Đánh đi!"

Trình Dao Dao đứng cách bọn họ gần nhất, cô thấy Tạ Tam bắt lấy Lâm Gia Tuấn, cơ bắp trên cánh tay của hắn nổi lên gân xanh, bên trong đôi mắt hẹp dài hiện ra tơ đỏ cực kì đáng sợ.

Trình Dao Dao nhỏ giọng nói: "Đừng đánh nữa..."

Trình Dao Dao không nói còn tốt, vừa nghe thấy thanh âm của cô, Lâm Gia Tuấn liền điên cuồng vươn cổ kêu gào: "Đi thì đi! Chẳng nhẽ tôi lại sợ anh!"

"Dừng tay lại cho ta!"

Đại đội trưởng cùng bí thư chi bộ thôn vội vàng đuổi tới, trông thấy hai người giương cung bạt kiếm, ông tuôn ra một tiếng gầm thét.

Bí thư chi bộ thôn là một người ngay thẳng, tính tình nóng nảy, nét bút hỏng lớn nhất trong đời ông chính là con trai Lâm Gia Tuấn. Ông cởi giày: "Gia Tuấn, mày ngứa da à? Lăn tới đây cho tao!"

Lâm Gia Tuấn thấy bố già tới thì không đoái hoài tới việc kéo Tạ Tam nữa, hắn co cẳng chạy mất. Bí thư chi bộ thôn giơ chiếc giày khập khiễng đuổi theo phía sau làm mọi người cười vang một trận.

Đại đội trưởng nói với Tạ Tam: "Mọi người vẫn đang chờ thịt heo, trời nóng nực, thịt heo không để lâu được."

Đại đội trưởng nói xong rồi nhìn Trình Dao Dao đang tựa vào bàn

Mắt thấy lại muốn ầm ĩ lên, Trình Dao Dao cắt ngang: "Đừng ồn ào nữa! Ngay từ lúc bắt đầu tôi đã có không có ý định chen ngang rồi."

"Cái gì?" Hôm nay Trình Dao Dao đổi tính rồi? Tất cả mọi người đều sững sờ.

Nguyên chủ này làm phiền rất nhiều người nha. Trình Dao Dao ho nhẹ một tiếng, cô khách khí với đại đội trưởng: "Cháu vừa đến, Lâm Gia Tuấn liền kéo tay cháu bắt cháu xếp lên đầu hàng. Không phải cháu muốn chen ngang."

Trình Dao Dao ngoan ngoãn vâng lời đứng ở một bên, giọng nói của cô nhàn nhạt làm người khác cảm thấy cô bị oan ức.

Một người đàn ông đứng trong nhóm thôn dân lập tức lên tiếng: "Đúng vậy, rõ ràng là tên Lâm Gia Tuấn muốn nịnh bợ, quan tâm đến chuyện của thanh niên trí thức Trình mà!"

Trương Hiểu Phong cũng vội vàng nói: "Đại đội trưởng, thật sự chuyện này không liên quan đến Dao Dao. Mọi người đều nhìn thấy, bác có thể hỏi bọn họ."

Đại đội trưởng xua tay: "Được rồi, ký túc xá của thanh niên trí thức các cô ở ngoài đầu thôn, trời đã trễ như vậy, để các cô cắt thịt trước, mấy cô gái về muộn không an toàn. Mọi người nói được không?"

Đại đội trưởng lên tiếng, đương nhiên không ai phản đối, chỉ có mấy cô gái khinh thường bĩu môi.

Trình Dao Dao bước đến trước tấm thớt, Tạ Tam rút dao ra, lưỡi dao sáng như tuyết, Trình Dao Dao không nhịn được run nhẹ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc