Lúc ban đầu không thích ứng được, Khương Bảo Châu cũng dần dần khắc phục, lúc này nàng không thể giữ mãi tính tính đại tiểu thư.Đồ ăn hầu như là không có chút dầu mỡ gì, ngẫu nhiên sẽ được nhét vào vài miếng thịt.
Về phương diện thức ăn cũng không hề được ưu đãi.Mãi cho đến năm ngày sau, cửa lớn lao ngục cuối cùng cũng được mở ra, Khương Bảo Châu có lại cảm giác thấy được thấy ánh mặt trời.“Khương đại nhân, Hoàng Thượng khai ân, đồng ý cho ông về phủ một chuyến trước khi lưu đày để rửa mặt và mang theo vài bộ quần áo để tắm rửa, nhưng mà không thể mang theo bất kì đồ vật nào đã bị niêm phong trong phủ.”Chỉ một việc này thôi, đối với tội thần thì Khương Bát Đấu vẫn là trường hợp rất đặc biệt.Khương Bảo Châu cũng nghĩ như vậy.
Khi ra khỏi cửa nhà lao, liếc mắt một cái liền nhìn thấy xe ngựa xếp hàng bên ngoài dài tới mức không nhìn thấy cuối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)