Đúng lúc gặp dịp chia nhà, để thưởng cho cống hiến ấy, đích thân giám đốc nhà máy đã trao tận tay ông nội Kiều một trong bốn suất nhà ba phòng ngủ hiếm hoi, cho phép ông tùy ý chọn tầng. Nhà họ Kiều vốn ngại leo cầu thang nên dứt khoát chọn ngay tầng một.
Ở ngay tầng trệt, khoảng sân trước nhà rộng rãi vô cùng, cực kỳ thích hợp cho việc tập đi. Phía trước lại không bị dãy nhà nào che khuất ánh nắng, thế nên hồi trước lúc chưa sang hè, bà Trúc Phương cứ rảnh rỗi là lại bế cháu gái ra đây sưởi nắng.
Bây giờ sang hè rồi, cái nắng oi ả khiến bà ít mang cháu ra ngoài hơn. Dù có ra thì cũng chỉ loanh quanh dưới bóng râm của vòm cây. Nhìn cháu tập đi xong xuôi, bà bế xốc cô bé chuẩn bị lui vào nhà.
Vừa bế cháu bước qua bậc cửa, bà vừa hớn hở khen ngợi: "Gia Gia nhà mình giỏi quá chừng, hôm nay lại đi được bao nhiêu là bước, bước nào bước nấy chắc nịch! Chẳng có đứa trẻ nào sánh bằng Gia Gia nhà mình hết! Chụt... chụt! Cho bà hôn một cái nào, bà thương Gia Gia nhất đời! Cháu gái bà vừa xinh xắn lại vừa khôn ngoan, nhìn là mê ngay!"
Dù Gia Gia mới tròn một tuổi, lời người lớn nói chắc gì đã hiểu hết, nhưng bà Trúc Phương vẫn giữ thói quen khen ngợi cháu mỗi ngày. Ai bảo cháu gái bà lại đáng yêu đến thế chứ? Có bao nhiêu từ ngữ hoa mỹ trên đời, bà đều muốn trút hết lên người cô bé.
Bà Trúc Phương dứt khoát cho rằng cháu gái xinh xắn thế này tuyệt đối là nhờ công của con dâu. Suy cho cùng, anh con trai bà từ nhỏ đã chẳng hưởng chút nét đẹp nào từ bố, mặt mũi chỉ dừng ở mức vuông vức dễ nhìn chứ tuyệt nhiên chẳng dính dáng gì đến hai từ "đẹp trai".
Tuy vậy, con do mình đẻ ra, bản thân bà cũng chẳng phải mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành nên làm sao nỡ chê bai con.
Nhưng được cái cả bà lẫn con trai đều "mát tay" chọn bạn đời: bà tìm được người chồng khôi ngô, còn con trai lại rước được cô vợ đẹp nức nở. Thế là nửa kia đã bù đắp hoàn hảo cho khuyết điểm nhan sắc của hai mẹ con. Bản thân không đẹp thì đã có người gánh vác hộ, thế cũng chẳng thiệt đi đâu.
Thực ra trước khi cháu gái cất tiếng khóc chào đời, bà Trúc Phương từng đau đáu lo lắng, chỉ sợ đứa trẻ giống bố mà không hưởng được gương mặt thanh tú của mẹ bởi chính bà là tấm gương nhãn tiền.
Năm xưa chồng bà đẹp trai là thế, lúc mang thai con trai trong bụng, ngày nào bà cũng cầu khấn con sẽ giống bố, tuấn tú ngút ngàn. Ngờ đâu sinh ra, Kiều Hòa Bình lại đúc cùng một khuôn với bà! Chẳng thể chê là xấu, nhưng thú thực quá đỗi bình thường, chẳng dính dáng tí ti nào đến hai chữ "khôi ngô".
Dù con dâu đẻ ra đứa trẻ thế nào thì vẫn là máu mủ nhà mình, vẫn thương như nhau, nhưng trong lòng bà Trúc Phương vẫn ngầm ao ước dạt dào về một đứa cháu xinh xắn.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)