"Nào, Gia Gia ngoan, đi thêm mấy bước về phía bà nữa nào. Cố lên cháu, bước từ từ thôi! Đi thêm mấy bước nữa rồi hôm nay nghỉ nhé, bà bế về nhà. Tí nữa ông nội về là cả nhà mình cùng ăn cơm."
Bà Kiều Trúc Phương đứng ở khoảng sân trống trước khu nhà tập thể, giạng hai tay làm điểm tựa, dịu dàng dỗ dành đứa cháu gái nhỏ tập đi.
Sở hữu gương mặt búp bê xinh xắn nhưng Kiều Gia Gia lại giữ nguyên vẻ mặt tỉnh rụi. Với cô mà nói, việc đi đứng vốn là bản năng tự nhiên, có gì mà phải học? Trước khi xuyên qua đây, cô đã sống hơn hai mươi năm đời người, đâu phải đứa trẻ con nín thở vừa tròn một tuổi thật.
Nhưng nhìn ánh mắt ngập tràn mong đợi của bà nội, nghe tiếng vỗ về êm ái cùng đôi tay đang mở rộng chờ đón, cô lại không nỡ làm bà thất vọng.
Dù chẳng muốn đóng vai đứa trẻ chập chọe học đi, chỉ thèm ngồi yên một chỗ nghỉ ngơi cho khỏe, nhưng sau vài giây đắn đo, Gia Gia vẫn ngoan ngoãn chập chững bước thêm một đoạn ngắn. Đến bước cuối cùng, cô dốc chút sức lực còn lại lao thẳng vào lòng bà nội, ôm chặt lấy cổ bà rồi nằm đơ ra, nghiễm nhiên đường hoàng ăn gian lười biếng.
Quãng đường ngắn ngủi ấy với người lớn chỉ vài sải chân, nhưng với cái thân hình một tuổi sở hữu đôi chân ngắn ngủn như Gia Gia thì đúng là tốn không ít sức lực.
Gương mặt bánh bao trắng trẻo, mịn màng áp chặt vào vai bà nội, ai nhìn vào cũng thấy đáng yêu đến xiêu lòng. Gia Gia thầm hạ quyết tâm, tí nữa dù bà có dỗ dành thế nào cô cũng nhất quyết không bước thêm bước nào nữa, mệt bở hơi tai rồi!
Thấy đứa cháu cưng lộ rõ vẻ lười biếng, bà Kiều Trúc Phương buồn cười vỗ nhẹ vào mông cô bé, đành chịu thua bế xốc "cục lười" nhà mình lên.
Thời ấy làm gì có chuyên gia khoa nhi hướng dẫn hay sách báo nuôi dạy trẻ để tham khảo, mọi việc chỉ biết trông chờ vào kinh nghiệm người xưa truyền lại. Theo thói thường, trẻ lên một phải bắt đầu tập đi, đằng này cháu nhà bà đến cử động muốn đứng dậy cũng không có, bảo sao người lớn chẳng sốt ruột đến phát điên.
Chẳng biết có phải Gia Gia nhận ra sự lo lắng của người lớn hay không, mà chỉ mấy ngày sau, cô bé đột nhiên tự đứng vọt dậy trước mặt mọi người, lảo đảo bước đi vài nhịp. Những lần sau đó, cô bé đi đứng ngày càng vững vàng, từng bước chắc nịch. Trái tim lơ lửng của bốn người lớn trong nhà lúc này mới thực sự đáp đất.
Có điều, dù đã biết đi nhưng bé con này lại cực kỳ lười vận động. Tuy không bắt bế suốt ngày nhưng cô bé tuyệt nhiên chẳng ưa tự mình cất bước. So với việc đứng dậy chạy nhảy, đứa trẻ này thích nằm khểnh hoặc ngồi yên một chỗ hơn.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)