Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cho dù có trượt chân ngã xuống nước thật thì thằng cả nhất định sẽ là người cứu người đầu tiên.
Về khoản này Lý Xuân Tú có thể đảm bảo, thằng cả là đứa đáng tin cậy nhất trong mấy đứa con trai, còn thằng hai thằng ba thì bà thật sự không yên tâm.
Tuy nhiên, bà thấy Uyển Trân không giống như đang lo lắng, ngược lại giống như đang liều mạng, thấy kỳ lạ cũng không quản nhiều, tăng tốc bước chân đuổi theo.
————
“Cứu mạng… cứu mạng… mẹ… mau cứu mẹ tôi.” Trần Tú Quyên không biết bơi, thấy mẹ rơi xuống nước trong nháy mắt đã bị dòng nước cuốn đi xa, chỉ còn lại cái đầu nổi lên lặn xuống trong nước, sợ đến mức hồn vía lên mây, lập tức hét lên.
Mẹ vừa mới nói với cô ta là đã có cách cướp đối tượng xem mắt của Thẩm Ngưng Sơ, đó chính là mẹ giả vờ ngã đụng Thẩm Ngưng Sơ xuống nước, Thẩm Ngưng Sơ nhát gan lại không biết bơi, lúc đó cô ta sẽ xông ra cứu Thẩm Ngưng Sơ.
Đến lúc đó cô ta sẽ giả vờ bị bệnh, tìm ông bà nội, tìm cô út, dù sao ông bà nội cũng không thích cô út, nhân cơ hội này sẽ bắt cô út bồi thường cho cô ta, bồi thường đối tượng xem mắt của Thẩm Ngưng Sơ cho cô ta, dù sao cô cũng là vì cứu Thẩm Ngưng Sơ mới bị bệnh.
Ông bà nội đã ra mặt rồi thì còn có chuyện gì không giải quyết được nữa?
Hai mẹ con bàn tính đã đâu vào đấy, kết quả là Trần Tú Quyên vừa quay đầu lại đã phát hiện người rơi xuống nước không phải là Thẩm Ngưng Sơ mà là mẹ mình.
Không chỉ vậy, mẹ cô ta rõ ràng mới vừa rơi xuống, kết quả dưới nước đột nhiên xuất hiện một luồng xoáy nước, lập tức cuốn mẹ cô ta trôi đi thật xa.
Chỗ đó chính là nơi dòng nước chảy xiết, Trần Tú Quyên tuy biết bơi một chút, nhưng cũng không dám nhảy xuống, chỉ có thể cuống cuồng xoay người tại chỗ.
Nghe thấy tiếng kêu cứu, những người dân biết bơi trong thôn đã nhao nhao chạy về phía Vương Đại Hoa bị cuốn trôi, nhưng dòng nước phía hạ lưu ngày càng chảy xiết, người trên bờ đuổi theo cũng có chút đuổi không kịp.
Chẳng lẽ muốn đổi trắng thay đen? Lâm Vĩ đã từng chứng kiến bộ mặt trơ trẽn của nhà họ Trần, cho nên mới vội vàng gọi cha mình tới.
Lúc này phía hạ lưu cũng truyền đến tiếng: “Cứu được rồi, cứu được rồi…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)